Đặc san báo Đuốc Thiêng - Chủ Bút Mục sư Nguyễn Văn Bình



Người đàn bà ở Thêcôa - Bà MS Nguyễn Văn Bình

Đuốc Thiêng 103, tháng 11 năm 2010


(II Samuên 14 :1-24)

Đây là bài giảng cho đêm Phụ Nữ tại Đại Hội Tin Lành VN Âu Châu lần thứ 26, tại Berlin (Đức quốc) 02-8-2010 của Bà Mục sư Nguyễn văn Bình.


Kính thưa quý đầy tớ Chúa,
Kính thưa Hội Đồng,

Tôi cảm tạ Chúa vì MS Giáo Hội Trưởng, đặc biệt là Cô Lữ Thị Tường Loan, Trưởng Ban Phụ Nữ của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Âu Châu dành cho tôi cơ hội trong Đêm Phụ Nữ hôm nay dùng lời Chúa chia sẻ, tâm tình với chị em phụ nữ chúng ta.
Chủ đề của Đại Hội Âu Châu lần thứ 26 của chúng ta là:  «Ta sẽ sai ai đi?», đây là một câu hỏi của Chúa, hàm ý cho thấy Đức Chúa Trời đang đi tìm một người đặc biệt để sai đi làm công tác vĩ đại đem lời Đức Chúa Trời đến dân sự Ngài, nhằm mục đích kéo một dân vốn dĩ lìa xa Chúa trở về thuận hòa với Ngài.

Khúc Kinh thánh II Samuên 14:1-24 mà chúng ta vừa nghe đọc qua, cho biết vào thời đại Đavít làm vua Ysơraên, gia đình hoàng tộc xáo trộn, chia rẽ, cha con bất hòa, thù nghịch nhau chẳng đội trời chung, không khí bất hòa lạnh lùng lan khắp hoàng cung và toàn dân trong xứ. Để cứu vãn hoàng tộc, hàn gắn nỗi đau chia rẽ trong gia đình Đavít, Tổng Binh Giôáp cho đi tìm một người phụ nữ để sai đi hàn gắn sự đổ vỡ gia đình hoàng tộc. Và ông đã tìm được người phụ nữ đó tại thành Thêcôa, mà tôi muốn cùng quý chị em phụ nữ học về «Người đàn bà ở Thêcôa» nầy hôm nay, để tìm bài học áp dụng cho mình trong vai trò của một phụ nữ trong gia đình, trong Hội thánh và trong cộng đồng người Việt chúng ta.

Thêcôa (Técoa) là một thành ở xứ Giuđê (I Sử 2:24, 4:5) nằm trong đồng vắng, hướng về phía Ênghêđi (II Sử 20:20, 2, 16). Vua Rôbôam về sau đã cho xây đấp đồn lũy tại Thêcôa (II Sử 11:6), là một trong 14 thành bền vững kiên cố nhất trong đất Giuđa.

Trong đời Nêhêmi, những người hạ lưu ở Thêcôa nỗ lực giúp xây sửa lại tường thành Giêrusalem, trong khi đó thì những người quý tộc lại hờ hững thản nhiên không nhiệt tâm góp phần vào việc đó (Nê 3:5, 27).

Ngày nay, thành Thêcôa vẫn còn, mang tên là TEKUA, một làng bị phá hủy, ở về phía nam thành Bếtlêhem, và cách Bếtlêhem chừng 8 cây số. Thành nằm trên đỉnh núi rộng chừng 2 mẫu tây. Người ta tìm thấy tại địa điểm nầy còn lại những nền nhà, đa số xây bằng đá.

Điều đáng ghi nhớ về thành Thêcôa, trước tiên, đây là quê hương của tiên tri Amốt (Amốt 1:1). Điều cần ghi nhớ thứ hai, là tại nơi đây, có một người phụ nữ, được gọi là "Người đàn bà Thêcôa» được tổng binh Giôáp sai đi với sứ mạng khuyên Đavít đem con trai mình là Ápsalôm trở về hoàng cung ở Giêrusalem" (II Sa 14:2).

I. Người đàn bà ở Thêcôa là một người khôn khéo

Người đàn bà ở Thêcôa là người đàn bà như thế nào? Theo II Sa 14:1-2, tiết lộ cho chúng ta biết, đây là một người đàn bà khôn khéo. Câu Kinh thánh đó chép: «Bấy giờ, Giôáp, con trai của Xurugia, thấy lòng vua hướng về Ápsalôm, thì sai đi tìm tại Thêcôa một người đàn bà khôn khéo mà dặn rằng... ». Căn cứ vào câu Kinh thánh nầy, ta biết người đàn bà ở Thêcôa là một người đàn bà khôn khéo. Nhờ tài khôn ngoan, khéo léo, gan dạ và tế nhị, người đàn bà ở Thêcôa được trọng dụng làm một công việc mà ít ai dám làm.

Giữa vua Đavít và đứa con trai tên Ápsalôm có mối bất hòa, gây sự chia rẽ lớn. Vì giận con, suốt 3 năm trời, Đavít truy đuổi bắt cho kỳ được đứa con ngỗ nghịch về trị tội (II Sa 13:38-39). Giôáp cần một người đàn bà khôn khéo khuyên vua. Và người ta cho người đi khắp xứ tìm cho được một người khôn khéo nhất. Cuối cùng đã tìm được người đàn bà ở Thêcôa. Bà chẳng những là người khôn ngoan, thấu hiểu khoa tâm vấn, mà còn khéo léo trong cách cư xử, đối đáp.

Thời bấy giờ, quyền hành của một vị vua đông phương rất lớn, chỉ một lời ban ra, có thể hằng trăm người mất mạng tức khắc. Nhiệm vụ đi khuyên vua không phải là chuyện dễ dàng, đòi hỏi ưu tiên phải có sự khôn khéo trong lời nói. Vì nếu ra mắt vua mà thiếu khôn khéo, lời nói vụn về, hàm hồ, vô luận cứ, thiếu tế nhị, không minh bạch, khiến vua phẫn nộ, mạng sống khó mà an toàn được.

Làm sao để một người phụ nữ có sự khôn khéo, thưa quý chị em? Lời Chúa dạy chúng ta, trước tiên phải có sự kính sợ Chúa. Châm ngôn 9:10 chép: «Kính sợ Đức Giêhôva, ấy là khởi đầu sự khôn ngoan, sự nhìn biết Đấng Thánh, đó là sự thông sáng». Không có sự kính sợ Chúa, một người dù có học thức cũng không đủ khôn ngoan trong vai trò tâm vấn, khải đạo, khuyên lơn kẻ khác đi theo đường lối của Chúa được.

Điều thứ hai, để có sự khôn ngoan, phải cầu nguyện. Giacơ 1:5 chép: «Ví bằng trong anh em có kẻ kém khôn ngoan, hãy cầu xin Đức Chúa trời, là Đấng ban cho mọi người cách rộng rãi, không trách móc ai, thì kẻ ấy sẽ được ban cho». Một người thiếu sự tương giao với Chúa trong sự cầu nguyện, nài xin, ít có được sự khôn ngoan thiên thượng để ứng phó với những vấn đề nhạy cảm trong cuộc sống cũng như thiếu linh lực trong các cuộc tâm vấn, hòa giải. Người đàn bà ở Thêcôa, phải là người đàn bà hết lòng kính sợ Chúa, hằng ngày tương giao với Chúa trong sự cầu nguyện nài xin, nên mới được Chúa ban cho sự khôn khéo và được tuyển chọn sai đi làm việc hòa giải hoàng gia như thế.

Muốn có sự khôn khéo trong lời nói và muốn được trọng dụng trong vai trò đem sự hòa giải, hòa thuận cho mọi người, chị em chúng ta cần phải kính sợ Chúa và hết lòng cầu nguyện xin Chúa ban cho mình có sự khôn ngoan, khéo léo. Chúa sẵn sàng ban cho cách rộng rãi, không hề trách móc ai đến với Chúa xin như thế cả, trái lại, Ngài còn ban cho chúng ta rộng rãi sự khôn ngoan để làm việc hệ trọng mà Ngài giao phó.

Khi Salômôn kế vị cha mình là Đavít lên ngôi vua Ysơraên, ông cảm biết mình không đủ khôn ngoan để trị nước, cai trị dân, ông tự ví mình như con trẻ thiếu sự thông sáng, nên đã  thành tâm cầu nguyện xin Chúa ban cho mình sự thông sáng. Ông cầu nguyện: «Giêhôva Đức Chúa Trời tôi ôi! Bây giờ Chúa đã khiến kẻ tôi tớ Chúa trị vì kế Đavít, là cha tôi, nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ chẳng biết phải ra vào làm sao. Kẻ tôi tớ Chúa ở giữa dân của Chúa chọn, là một dân đông vô số, không thể đếm được. Vậy, xin ban cho kẻ tôi tớ Chúa tấm lòng khôn sáng, để đoán xét dân sự Ngài, và phân biệt điều lành điều dữ, vì ai có thể đoán xét  dân rất lớn nầy của Chúa» (I Các 3:7-9).

Đức Chúa Trời nghe lời cầu nguyện chân thành đó,  Ngài rất đẹp lòng. Ngài phán: «Nầy, ta đã làm theo lời cầu xin của ngươi, ban cho ngươi tấm lòng khôn ngoan thông sáng, đến đỗi trước ngươi chẳng có ai bằng, và sau ngươi cũng sẽ chẳng có ai ngang» (I Các 3:12).

Không lâu sau đó, có hai con bợm ở chung một nhà, mang chuyện gia đình tới kiện cáo với vua Salômôn. Cả hai đều sanh con trai. Một trong hai người khi ngủ đè chết con mình, rồi tráo đổi con chết cho người khác. Hai người tranh cãi: Đứa chết là con chị, đứa sống là con tôi. Ai cũng dành đứa sống cho mình. Nhờ sự khôn sáng Chúa ban cho, vua Salômôn phân xử cách dễ dàng. Vua Salômôn truyền lệnh: «Hãy đem cho ta một cây gươm. Người ta đem cho vua một cây gươm. Vua lại phán: Hãy chia đứa trẻ sống làm hai, phân nửa cho người nầy và phân nửa cho người kia» (I Các 3:24-25). Nhưng người đàn bà có đứa con sống, vì ruột gan cảm động thương yêu con mình, quỳ mộp xuống tâu: «Ôi, chúa tôi! Xin hãy cho người kia con trẻ sống đó đi, chớ giết nó» (I các 3:26). «Bấy giờ  vua cất tiếng phán: Hãy cho người nầy đứa trẻ sống... Ấy là mẹ nó» (I Vua 3:27). Cả dân Ysơraên nghe chuyện phân xử nầy đều  thừa nhận rằng: «Người có sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời đặng xử đoán công bình» (I Các vua 3:28).

Thời đại chúng ta đang sống, là thời đại mà đạo đức gia đình xuống cấp trầm trọng. Ngay trong gia đình, và cả trong Hội Thánh nữa, những nan đề không sao giải tỏa được. Chị em phụ nữ chúng ta phải đặt sự kính sợ Chúa lên trên hết, hằng ngày phải dành thì giờ cầu nguyện với Chúa, để Chúa ban cho chúng ta sự khôn khéo hướng dẫn gia đình đi theo đường lối Chúa.
Lời Chúa phán trong Mathiơ 10:16: «Kìa, ta sai ngươi đi khác nào như chiên vào giữa bầy muông sói. vậy, hãy khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bồ câu». Chị em phụ nữ chúng chúng rất cần sự khôn khéo trong cách ứng xử với cha mẹ, vợ chồng, con cái trong gia đình và với anh chi em mình trong Hội thánh, là thân thể mầu nhiệm của Đấng Christ. Muốn được điều nầy, phải nhớ hai điều : Phải kính sợ Chúa và bền lòng cầu nguyện với Chúa mỗi ngày. Chúa sẽ cho chúng ta sự khôn ngoan để hoàn thành vai trò của mình trong gia đình và giữa Hội thánh.

II. Người đàn bà ở Thêcôa mong muốn mọi gia đình có sự hòa thuận

Người đàn bà ở Thêcôa chẳng những là người đàn bà có sự khôn khéo như Kinh thánh đã nói, nhưng bà còn là một người có cái tâm mong muốn cho mọi gia đình đều có được sự hòa thuận chung sống với nhau trong hạnh phúc.

Thường quyền lợi, danh vọng, sự đối xử thiếu công bằng, ức hiếp lẫn nhau,  gây cho gia đình giữa cha mẹ, vợ chồng, con cái có mối bất hòa, nhưng xét cho cùng, sự bất hòa trong hoàng cung Đavít nảy sinh từ sự tức giận về hành vi sai trái của con cái.

Ammôn, con Đavít gian hiếp em gái mình là Tama. Ápsalôm tức giận hành vi loạn luân, gieo sỉ nhục, bại hoại đạo đức đó của anh mình làm hoen ố hoàng cung, quyết thanh toán Ammôn cho bằng được. Cơn giận và mưu toan sùng sụt kéo dài suốt hai năm trời. Một ngày nọ, Ápsalôm mời Ammôn và các vương tử tới nhà mình dự tiệc. Đang khi Ammôn ăn uống say sưa, Ápsalôm cho người giết chết Ammôn. Các vương tử tán loạn chạy về hoàng cung. Đavít hay tin khóc lóc cư tang cho đứa con thân yêu ngắn số của mình. «Còn Ápsalôm đã chạy trốn, và ẩn tại nhà Thanh Mai, con trai Amihút, vua xứ Ghêsurơ» (II Sa 13:37). Mối bất hòa xảy ra từ đó.

Ápsalôm vì sợ cha trị tội không dám ra đầu thú, còn Đavít quá tức giận cảnh «Anh em nồi da xáo thịt» suốt ba năm trời với uy quyền trong tay, cho người đi khắp nơi lùng bắt cho được đứa con sát nhân phản nghịch về trị tội. Tình cha con trở thành thù địch, kẻ chạy trốn, người đuổi theo. Gia đình bất hòa, hạnh phúc tan vỡ. Tuy nhiên, thời gian cũng làm cho nỗi đau buồn của Đavít dần dần nguôi đi đôi chút. Giôáp, một vị tổng binh thấy đây là cơ hội thuận tiện khuyên vua tha thứ và tiếp nhận đứa con lầm lỗi ấy, ngõ hầu hoàng gia êm ấm, «tiên trị kỳ gia, hậu trị kỳ quốc» mới thành công được. Nhưng làm sao khuyên được vua đây? Ai làm được việc nầy? Nếu không khôn khéo sẽ gây thảm kịch nặng nề hơn. May thay, Giôáp tìm được người đàn bà ở Thêcôa có đủ cái tâm và bản lĩnh nhờ bà lãnh sứ mạng đến cùng vua hòa giải. Người đàn bà nầy chẳng những khôn khéo, nhưng còn có tâm tình xây dựng gia đình hòa thuận. Bà là người quan tâm đến hạnh phúc gia đình, giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái, cháu chít, chẳng những cho mình, mà còn cho người khác nữa. Vì vậy, khi nghe Giôáp đề nghị bà làm trung gian hòa giải, bà chấp thuận ngay.

Nếu người đàn bà ở Thêcôa không có lòng mong muốn gia đình hòa thuận, chuyện ai mặc kệ, mặc ai nấy lo, «khôn nhờ, dại chịu» chắc bà đã từ chối đề nghị rồi. Đằng nầy, bà vui vẻ, sẵn sàng chấp thuận, nói lên cho thấy bà là người có tinh thần thương yêu sự hiệp một gia đình, dù gia đình đó là vua chúa hay người thường cũng vậy.

Lời Chúa dạy: «Sự phỉnh gạt ở trong lòng kẻ toan mưu hại, nhưng sự vui vẻ thuộc về người khuyên lơn sự hòa bình» (Châm 12:20). Đức Chúa Giê Xu cũng phán: «Phước cho những kẻ làm cho người hòa thuận, vì sẽ được gọi là con của Đức Chúa Trời» (Mathiơ 5:9). Người «khuyên lơn sự hòa bình», người «làm cho người hòa thuận» chẳng những hưởng được sự vui vẻ Chúa ban cho, mà còn được gọi là «con Đức Chúa Trời», một danh hiệu cao quý hơn bất cứ danh hiệu nào khác. Cơ đốc nhân mà làm cho gia đình mình, gia đình người khác bất hòa, chia rẽ, chẳng xứng đáng là con Đức Chúa Trời đâu. Người làm như vậy sẽ chẳng hề nhận được sự vui vẻ từ Chúa bao giờ.

Chị em phụ nữ chúng ta phải nhờ Chúa đem lại sự hòa thuận cho gia đình mình và nếu có cơ hội giúp đỡ những gia đình khác có sự hòa thuận nữa. Chúng ta có quan tâm làm sứ giả hòa bình cho Đức Chúa Trời không? Những cặp vợ chồng tan vỡ, ly dị, những đứa con rời gia đình bơ vơ, những tín đồ bất mãn bỏ Hội thánh, hay lìa Hội thánh nầy sang Hội thánh khác, là con cái Chúa, là phụ nữ Cơ đốc, chúng ta phải làm gì? Hãy nhờ ơn sức Chúa ban cho và bởi lời sắc hơn mọi gươm hai lưỡi của Chúa, chúng ta biện biệt khuyên lơn, dạy bảo, kêu gọi sự hạ mình, ăn năn, tha thứ, tái lập sự hiệp một cho gia đình và Hội thánh. Mệnh lệnh của Chúa là làm cho mọi người hòa thuận, hiệp một, chứ không phải làm cho chia rẽ, tan tác.

Một người phụ nữ nọ trong gia đình «cơm không lành, canh không ngọt» đến gặp một người chị em than thở. Người ấy phán một câu: «ly dị hắt cho rồi, sống làm chi như thế cho khổ» báo hại thay vì khuyên lơn an ủi, kêu gọi nhịn nhục, tha thứ, lại khiến cho vợ chồng người ta tan vỡ, con cái nay ở với cha, mai ở với mẹ, mất định hướng của cuộc sống.  Người phụ nữ như thế có đáng là con cái Chúa không? Người phụ nữ nếu không kính sợ Chúa rất dễ lỗi lầm làm tan vỡ gia đình kẻ khác. Chị em phụ nữ chúng ta phải giữ vai trò hòa giải trong gia đình mình và giúp hòa giải gia đình khác nữa, đừng làm quan án tác hại sự hiệp một gia đình của người khác.

Phụ nữ chúng ta còn có trách nhiệp giữ sự hiệp một trong Hội thánh nữa. Hội thánh là một gia đình rộng lớn. «Chín người mười ý» do vậy dễ bất đồng. Vai trò của người phụ nữ trong Hội thánh quan trọng lắm. Có thể đem sự hiệp một, nếu biết hòa giải, nhưng cũng có thể làm chia rẽ, nếu không có cái tâm hòa giải.

Nghe một người nói xấu người khác, thay vì khuyên người nói xấu ấy lấy lòng độ lượng của Chúa tha thứ, nhịn nhục, tái lập sự hòa bình giữa anh em trong Chúa, giữ sự hiệp một trong thân thể mầu nhiệm của Chúa, lại đem chuyện nói xấu ấy kể lại cho người kia, khiến tranh cãi, đôi chối làm tan biến sự hòa thuận hiệp một trong Hội thánh. Nghe ai nói đến ai, liền điện thoại kể không đúng đầu đuôi sự thật, gây chia rẽ anh em và Hội thánh. Tôi biết có người làm như thế trong Hội thánh và đã thấy có người đã ra đi khỏi Hội thánh. Trong Hội thánh mà có chị em phụ nữ làm «antenne», làm «tiếp viên điện thoại» hoặc làm «đài phát thanh» thì tác hại cho sự hiệp một của Hội thánh vô cùng. Hãy nhìn người nữ Thêcôa, có cái tâm mong muốn mọi gia đình sống trong sự hòa thuận, sẵn sàng làm đại sứ hòa bình đi hòa giải. Chị em phụ nữ chúng ta hãy cậy ơn Chúa làm sứ giả hòa giải đem hòa thuận gia đình và Hội thánh, để xứng đáng là con của Đức Chúa Trời. Phước hạnh lắm.

III. Người đàn bà ở Thêcôa thực hành thành công sứ mạng hòa giải gia đình

Người đàn bà ở Thêcôa chẳng những là người đàn bà có sự khôn khéo, có cái tâm làm cho người hòa thuận, nhưng còn là một người đàn bà thực hành thành công sứ mạng hòa giải gia đình.

Theo sự chỉ dẫn của tổng binh Giôáp, người đàn bà ở Thêcôa «làm bộ có tang, mặc áo chế, đầu không xức dầu, dáng điệu như một người đàn bà từ lâu ngày khóc một kẻ chết» (II Sa 14:2). Bà đến cùng vua Đavít, sắp mình xuống đất mà lạy, rồi tâu rằng:
-Lạy vua, xin hãy cứu tôi!

Vua nói:
-Ngươi muốn chi?

Nàng tâu rằng:
-Hỡi ôi! Tôi góa bụa, chồng tôi đã chết. Kẻ đòi vua vốn có hai con trai. Chúng nó đã đánh lộn với nhau ở ngoài đồng, và vì không ai can ra, nên đứa nầy đánh đứa kia chết. Vì đó, cả dòng họ đều dấy lên nghịch cùng con đòi của vua, và nói rằng: Hãy nộp cho ta kẻ giết em mình, chúng ta muốn giết nó để báo thù em nó mà nó đã giết. và mặc dầu nó là kẻ kế nghiệp, chúng ta cũng sẽ diệt nó. Vậy, chúng toan tắt đám lửa còn lại cho tôi, không để cho chồng tôi hoặc danh, hoặc dòng dõi gì trên mặt đất!

Vua nói cùng người đàn bà rằng:
-Hãy trở về nhà ngươi, ta sẽ truyền lệnh về việc ngươi!

Người đàn bà Thêcôa thưa cùng vua rằng:
-Lạy vua chúa tôi! Nguyện lỗi đổ lại trên tôi và trên nhà cha tôi, nguyện vua và ngôi vua không can dự đến!

Vua tiếp:
-Nếu có ai hăm dọa ngươi nữa, hãy dẫn nó đến ta. Nó chẳng còn dám đụng đến ngươi nữa đâu!

Nàng tiếp rằng:
-Tôi cầu xin vua hãy chỉ Giêhôva Đức Chúa Trời của vua làm chứng rằng kẻ báo thù huyết chớ làm hại tôi càng nặng hơn và giết con trai tôi.

Vua đáp:
-Ta chỉ Đức Giêhôva hằng sống mà thề rằng: Một sợi tóc sẽ chẳng rụng xuống khỏi đầu của con trai ngươi.

Người đàn bà lại tiếp:
-Xin cho phép con đòi vua còn tâu một lời cùng vua chúa tôi nữa!

Vua đáp:
-Hãy nói!

Người đàn bà nói:
-Vậy thì sao đối cùng dân sự của Đức Chúa Trời, vua chẳng đoán xét cùng một thể? Vua phán lời đó giống như kẻ có tội, vì vua không đòi về đứa con trai mà vua đã đày đi!

Người đàn bà ở Thêcôa muốn nói cùng vua Đavít rằng: Vua đã bênh vực lẽ công bình cho tôi, còn vua và con vua là Apsalôm thì sao? Vua đày con, muốn giết con, sao vua không tái lập sự hòa thuận giữa cha con, để trước làm gương cho dân sự và nền đạo đức hạnh phúc gia đình được tồn tại?

Kết quả vua Đavít nguôi giận, cảnh tỉnh và đồng ý tái lập sự hòa thuận giữa mình và Ápsalôm. Vua truyền lệnh cho Giôáp tìm đem Ápsalôm về cung.

II Samuên 14:23 chép rằng: «Giôáp bèn chổi dậy, đi đến Ghêsurơ đem Ápsalôm về Giêrusalem». Dù Đavít bắt Ápsalôm rút trong nhà, không cho ra mắt mình như các hoàng tử khác, song le gia đình hoàng gia không còn tan tác như trước nữa. Bây giờ là một gia đình hòa thuận, hiệp một.

Người đàn bà ở Thêcôa đã hoàn tất sứ mạng hòa giải gia đình thành công, đã đánh động lương tâm của một ông vua, đã tái lập sự hòa thuận gia đình. Bà trở về Thêcôa với niềm hãnh diện sung sướng vì đã đem lòng cha con  vốn chia rẽ hòa thuận với nhau.

Thưa quý chị em, Lời Chúa phán: «Ta sẽ sai ai đi?». Quý chị em có sẵn sàng đáp lại với Chúa rằng: «Có tôi đây, xin hãy sai tôi» hay không? Quý chị em có sẵn sàng lãnh sứ mạng của Chúa ra đi đem sự hòa thuận cho các gia đình không?

Xã hội chúng ta đang sống là một xã hội đầy chia rẽ gia đình. Thống kê ở Pháp cho thấy cứ 2 cặp dẫn nhau đến tòa thị chính ký hôn thú thì có một cặp ly dị, ly thân. Riêng ở Paris, cứ 3 cặp ký hôn thú, thì có đến 2 cặp xin ly dị. Xã hội nầy không còn kính sợ Chúa nữa. Thảm trạng nầy cũng ảnh hưởng tới Hội thánh Chúa làm chia rẽ gia đình không ít. Là phụ nữ Tin Lành, chúng ta hãy nghe tiếng gọi của Chúa: «Ta sẽ sai ai đi?» mà sẵn sàng ra đi làm sứ giả hòa bình của Chúa. Xin Chúa cho chị em phụ nữ chúng ta học tập gương của người đàn bà ở Thêcôa, nhờ Chúa cho có sự khôn khéo để gúp đỡ gia đình chúng ta, gia đình người khác, cùng Hội thánh Chúa có sự hòa thuận, hiệp một nhau. Có lẽ thừa hưởng được sự hòa thuận do người đàn bà ở Thêcôa, nên ở Thi thiên 133:1-3, Đavít viết:

«Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay! Ấy khác nào dầu quý giá đổ ra trên đầu, chảy xuống râu, tức râu của Arôn, chảy đến trôn áo người. Lại khác nào sương móc Hẹtmôn sa xuống các núi Siôn, vì tại đó, Đức Giêhôva đã ban phước, tức là sự sống cho đến đời». Vậy, chúng ta hãy cùng nhau đem sự hòa thuận đến cho mọi gia đình và Hội thánh. Xin Chúa ở cùng và ban phước cho quý chị em và quý Hội Đồng. Amen!


Đuốc Thiêng 103

01 Tâm trí con người; - ĐTPÂ
02 Thơ: Xin Chúa sai con đi - Đức Huy
03 Người được Chúa sai đi - Mục sư Nguyễn Văn Bình
04 Người đàn bà ở Thêcôa - Bà Mục sư Nguyễn Văn Bình
05 Tiểu sử Thánh ca: "Giê-xu Đấng hằng yêu thương tôi" - Fanyia
06 Thơ: Yêu Chúa - Trần Nguyên Lam Bửu
07 Tìm hiểu cuộc cải chánh của Martin Luther - Diệp Dung
08 Điều rất cần cho chúng ta - Mục sư Trần Hữu Thành
09 Giêrusalem, 4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
10 Một vài loài cây có độc tính - Dr Trương Hoàng Lâm
11 Vật đổi sao dời - Bà Lê Văn Bắc
12 Xứ Do Thái trước khi Chúa Jêsus khởi sự cộng tác - Mai Đào
13 Tin Tức - Vinh Bằng