Đặc san báo Đuốc Thiêng - Tiếng nói của Hội thánh Tin lành Việt Nam Paris (Pháp)





Năm mới: người mới - Mục sư Nguyễn Văn Bình

Đuốc Thiêng 99, tháng 02 năm 2009



«Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới» (II Cô rinh tô 5:17).

Chúng ta đang sống trong một thời đại có nhiều điều mới. Theo báo Le Parisien số phát hành tại Paris (Pháp) ngày 18-1-2009, thì kể từ ngày 25-2-1992 tới nay, trên thế giới có 198.443 trẻ em thụ thai trong ống nghiệm đặt lại vào bụng mẹ được sinh ra và lớn lên khỏe mạnh. Trong số nầy thống kê ra như sau:

-10.000 em tuổi từ 20-27
-25.000 em tuổi từ 15-19
-40.000 em tuổi từ 10-14
-55.000 em tuổi từ 5-9
-70.000 em tuổi từ 1-4

Người ta coi những trẻ thụ thai từ ống nghiệm như là một cách sinh đẻ mới giúp cho những cặp vợ chồng hiếm muộn con cái thoát cảnh son sẻ. Một số người còn đi quá xa tưởng đây là thế hệ của một «nhân loại mới» xuất hiện trên trần thế. Suy cho cùng, dù được sinh ra bằng cách mới của khoa học tiến bộ, song vốn dĩ chỉ dùng những chất liệu cũ có sẵn tạo ra, vì vậy cách thì mới mà người vẫn cũ cả thể xác lẫn linh hồn, như vua Đavít  thổ lộ: «Mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi» (Thi thiên 51:5).

Ngày xưa, tôi ước ao có được một máy đánh chữ viết thư từ và soạn bài vở. Từ một máy đánh chữ gõ lọc cọc đến máy chữ có quả tròn xoay, rồi tới loại máy điện có dĩa chữ rất tiện lợi, sắp xếp hàng ngũ hẳn hoi, ngày nay, các loại máy chữ như thế không còn ai dùng nữa, bị phế thải đến độ không luyến tiếc thương xót. Thế hệ nầy đang dùng máy vi tính (computer, ordinateur) một phát minh mới tiện ghi với muôn ngàn chức năng không thể kể hết. Chỉ một máy vi tính trên bàn hay một máy vi tính xách tay rất nhỏ thôi, người ta có thể viết thư, gởi ra chỉ trong tích tắc thì dù ở phương trời góc biển nào trên thế giới cũng đều nhận được ngay. Người ta có thể làm báo điện tử trên internet, có thể trực tuyến nói chuyện, ca hát, bàn luận,  dạy học, trao đổi, mua bán, gởi hình ảnh, thiệp chúc Tết trên máy vi tính và chứa trong đó hàng triệu dữ liệu nghiên cứu tham khảo, chứa hằng triệu quyển sách trong máy cũng được, v.v… chỉ nhờ vào một máy vi tính mà ở bất cứ nơi nào cũng có thể thực hiện được.

Ngày xưa người ta dùng máy chụp hình có phim nhựa, nhiều lắm mỗi cuồn phim chụp được vài chục ảnh, phải nhờ thợ rửa phim và sang ảnh mới xem được. Ngày nay, các loại máy ảnh chụp bằng phim đã bị loại bỏ, các hãng sản xuất máy ảnh loại nầy cũng phải ngậm ngùi đóng cửa, chuyển sang chế biến máy ảnh kỷ thuật số (numérique) nhỏ gọn trong lòng bàn tay, không cần phim mà có thể chụp hàng ngàn bức ảnh hay muốn bao nhiêu cũng được. Người ta sao chép hình ảnh chụp được vào máy vi tính, tha hồ xem, muốn lấy ảnh nào cứ in ra, kể cả in hình màu tuyệt đẹp mà không cần nhờ thợ rửa hình như trước nữa.

Ngày xưa ở Việt Nam muốn nói chuyện điện thoại đâu phải dễ, không phải ai cũng có. Tiền kéo dây điện thoại tới nhà rất tốn kém, nhất là ở đồng quê thì chuyện có điện thoại là điều không tưởng. Thế mà ngày nay, nơi thôn quê hẻo lánh, trên núi cao rừng thẳm, trên biển cả sông ngòi, điện thoại cầm tay di động ai cũng có. Một chiếc điện thoại nhỏ vài trăm gam bỏ túi, vừa nhẹ, vừa rẻ, ai mua cũng được,  có thể chụp hình, có thể gởi thư nhắn, có thể nói chuyện với mọi người khắp nơi trên thế giới không hề bị hạn chế.
Người Việt Nam trước nay không ai mà chẳng biết câu ca dao:

Rũ nhau đi cấy đi cày
Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa.

Thế mà ngày nay máy cày, máy bừa, máy gặt, máy kéo xuất hiện đầy dẫy vừa nhanh vừa hiệu quả, khiến trâu cày bừa, đạp lúa, kéo lúa trở thành thất nghiệp ăn không ngồi rồi gây cho  số phận con trâu trở thành bi đát. Ở đồng bằng sông Cửu Long, nơi trâu được đề cao «con trâu là đầu cơ nghiệp» bây giờ nông dân phải bán trâu làm thịt. Loài trâu nơi đây sắp bị diệt chủng.

Năm 1994, tôi về Vĩnh Long, anh em thanh niên trong Hội thánh mời tôi đi ăn lẫu trâu chấm cơm mẻ rất ngon. Mấy năm sau tôi trở lại, muốn đi ăn lẫu trâu, anh em cho hay quán lẫu trâu đã dẹp tiệm vì không tìm đâu có trâu làm lẫu nữa. Tôi về Long Xuyên, lạ lùng lắm lại có quán bán lẫu trâu, người ta ăn uống đông nghẹt, ai đi trễ khó mà tìm được chỗ ngồi. Đa số trâu được cung cấp từ Miên do Long Xuyên rất gần Miên, ngày nào Miên được đổi mới canh tác bằng kỹ thuật tân tiến, chắc nguồn cung cấp thịt trâu lần hồi cũng bị cạn kiệt,  Long Xuyên cũng sẽ không thể duy trì quán lẫu trâu nữa. Vì đổi mới mà loài trâu cày có cơ bị tuyệt chủng.

Nền văn minh khoa học tạo ra sự đổi mới rất lớn cho nhân loại về mọi mặt, tuy nhiên có một nghịch lý mà ai ai cũng nhìn thấy, đó là bản chất của loài người vẫn y nguyên không hề đổi mới. Loài người xưa nay vẫn như cũ: «Ấy là gian dâm, ô uế, luông tuồng, thờ hình tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất bình, bè đảng, ganh gổ, say sưa, mê ăn uống, cùng các sự khác giống như vậy» (Galati 5:20-21). Do đó, ngay từ xưa, thánh Phaolô ý thức được tầm quan trọng biến đổi bản chất con người, ông kêu gọi loài người hãy quan tâm tới phương pháp trở thành người mới. Ông nói: «Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới» (II Côrinhtô 5:17).

I. Ý NGHĨA NGƯỜI MỚI

Người mới có nghĩa là gì ? Căn cứ vào câu Kinh thánh nêu trên, Phaolô cắt nghĩa chữ «người mới» thật đơn giản dễ hiểu. Ông nói «người mới» là «người được dựng nên mới». Thánh Kinh, Lời Mặc Khải của Đức Chúa Trời nói rằng, sau khi Đức Chúa Trời dựng nên trời đất muôn vật xong, Ngài dựng nên loài người có bản tánh thánh thiện, vinh hiển như Ngài, có vai trò và sứ mệnh cai quản tạo vật của Ngài, đồng thời từ nơi Ađam và Êva, hai người đầu tiên ấy lưu truyền dòng giống nhân loại lan tràn khắp địa cầu đông như sao trên trời, cát bãi biển để tôn vinh quyền năng cao cả của Đấng Tạo Hóa khắp hoàn vũ với cuộc sống hạnh phước sung mãn vĩnh hằng giống như Ngài.

Thế nhưng, Satan quỉ quyệt, tìm phương cách phá hủy chương trình phước hạnh kỳ diệu của Đức Chúa Trời và loài người bằng cách cám dỗ tổ tiên loài người sa vào chước cám dỗ, trái mạng lệnh của Đức Chúa Trời, ăn «trái cây biết điều thiện và điều ác» mà Ngài căn dặn họ đừng ăn, «vì một mai hai ngươi ăn chắc sẽ chết».

Ma quỉ, nói với người nữ:

-«Hai ngươi chẳng chết đâu, nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác».

Êva nghe lời cám dỗ ấy mà xiêu lòng, nghi ngờ lời phán dạy của Đức Chúa Trời, lại nhìn thấy trái cây ấy có vẻ ăn ngon, lại đẹp mắt và quý. Bà muốn thử ăn xem trí khôn mình được mở ra như thế nào. Thế là bà trái mạnh lệnh Chúa hái trái cây ấy mà ăn, lại còn đưa cho chồng đứng gần đó cùng ăn nữa. Quả đúng như lời ma quỉ nói, mắt hai người mở ra, không còn thấy mình giống như Đức Chúa Trời mà chỉ thấy mình loã lồ, thô kệch, xấu xa, thẹn thùng vội vã chạy tìm lá vả che thân. Bất tuân mạng lệnh Đức Chúa Trời là phạm tội với Ngài. Tội lỗi đã làm cho tổ tiên loài người loã lồ và xấu hổ, sự thánh khiết trong trắng không còn nữa và đạo đức bị phá hoại. Chẳng những thế thôi, tội lỗi còn gây cho loài người sự chết cả thể xác lẫn linh hồn, xa cách sự hiện diện vinh quang của Chúa. Họ bị đuổi ra khỏi vườn phước hựu, phải mang nặng đẻ đau, phải làm lụng cực khổ mới có mà ăn và truyện thụ tội lỗi qua máu huyết của mình cho dòng dõi loài người, khiến «mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời» (Rôma 3:23), chuốt lấy «tiền công của tội lỗi là sự chết» cả thể xác lẫn linh hồn trong sự hình phạt diệt vong đời đời nơi hồ lửa vực sâu địa ngục" (Rôma 6:23). Kinh thánh gọi tất cả loài người sinh ra trong dòng giống Ađam đều  là «người cũ, là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành» (Êphêsô 4:22), chờ đợi cơn đoán phạt của Đức Chúa Trời, như có chép: «Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội» (Rôma 5:12).

Song Đức Chúa Trời yêu thương, không nỡ nhìn thấy tạo vật tối linh của Ngài chuốt lấy hình phạt diệt vong đời đời, nên hơn 2000 năm trước Ngài sai Ngôi Hai Thiên Chúa đến thế giới loài người, chịu chết trên thập tự giá  gánh thay tội lỗi nhân loại, giải cứu dòng giống loài người ra khỏi xích xiềng tội lỗi, tái lập sự hòa thuận với Đức Chúa Trời và đưa loài người vào sự cứu rỗi của Ngài. Kể từ đó, một dòng dõi mới do Chúa Cứu Thế Giê Xu mở ra. Bất cứ ai thuộc dòng dõi Đấng Cứu Thế được gọi là «người mới»,  là người «được dựng nên mới», «tức là người được dựng nên giống như Đức Chúa Trời trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật» (Êphêsô 4:24) bởi sự chuộc tội của Đức Chúa Giê Xu. Qua Đức Chúa Giê Xu, Đức Chúa Trời thành lập một dòng dõi mới, do vậy, nhân loại được chia làm hai. Ai vẫn còn ở trong Ađam, thì thuộc dòng dõi cũ, người đó là «người cũ», còn ai thuộc về Đức Chúa Giê Xu, đứng trong dòng dõi mới của Ngài, thì được gọi là «người mới».

II. ĐIỀU KIỆN TRỞ NÊN NGƯỜI MỚI


Làm sao trở nên người mới? Kinh thánh dạy như sau: «Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới» (II Côrinhtô 5:17). Để trở thành người mới, điều kiện duy nhất theo lời Chúa trong câu Kinh thánh nầy bày tỏ là phải «ở trong Đấng Christ», nghĩa là phải ở trong Chúa Cứu Thế Giê Xu.

Cụm từ «Ở trong Đấng Christ» là một mầu nhiệm huyết thống với Chúa Giê Xu, giống như gốc nho và nhánh. Chúa Giê Xu từng nói rằng: «Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái, vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được. Nếu ai chẳng cứ ở trong ta, thì phải ném ra ngoài, cũng như nhánh nho, nhánh khô đi, người ta lượm lấy, quăng vào lửa, thì nó cháy» (Giăng 15:5-6). Nhánh nho liên kết với gốc nho thụ hưởng nhựa sống sung mãn từ gốc tuôn tràn vào nhành lá, khiến tươi tốt sum suê, sinh ra bông trái ngon ngọt hữu ích cho mọi người. Trái lại, nhánh nho không liên kết vào gốc, chỉ chuốt lấy tai họa khô héo, bị quăng vào lò lửa cháy mất mà thôi. Người nào ở ngoài Chúa Cứu Thế Giê Xu, giống như nhánh nho lìa gốc, hình ảnh lửa địa ngục bừng bừng chờ đón họ trong ngày phán xét công bình của Đức Chúa Trời. Vì vậy, để trở thành người mới, thoát lốt người cũ, ta phải liên hiệp huyết thống thiêng liêng với Chúa Giê Xu bằng cách tiếp nhận Ngài làm Đấng Cứu Thế cho đời mình. Tức khắc sự sống mới từ Chúa Giê Xu tuôn tràn qua đời sống, khiế n ta «vượt khỏi sự chết mà đến sự sống» (Giăng 5:24). «Ấy là trong Đấng Christ, chúng ta được cứu chuộc bởi huyết Ngài, được tha tội, theo sự dư dật của ân điển Ngài, mà Ngài đã rãi ra đầy dẫy trên chúng ta cùng với mọi thứ không ngoan thông sáng, khiến chúng ta biết sự mầu nhiệm của ý muốn Ngài, theo ý định mà Ngài đã tự lập thành trước trong lòng nhơn từ Ngài, để làm sự định trước đó trong khi kỳ mãn, hội hiệp muôn vật lại trong Đấng Christ, cả vật ở trên trời và vật ở dưới đất. Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được điều đó, theo mạng của Đấng làm mọi sự hiệp với ý quyết đoán, hầu cho sự vinh hiển của Ngài nhờ chúng ta là kẻ đã trông cậy trong Đấng Christ trước nhất mà được ngợi khen» (Êphêsô 1:7-12).

Tết Kỷ Sửu, mệnh danh Tết con trâu, chúng ta cùng nghe chuyện con trâu để suy gẫm : Một hôm, có một người cày ruộng thả trâu nhà ăn cỏ ven sườn núi, bỗng có một bầy trâu rừng xuất hiện đến dỗ dành:

-Anh thuộc họ nhà trâu giống chúng tôi, có đôi sừng vễnh lên ngạo nghễ  và có sức vóc mạnh mẽ như chúng tôi. Sao anh hèn nhác đến nỗi để cho một thằng nhỏ xỏ mũi anh, bắt anh phải dầm mưa dãi nắng đói khát cày bừa cả đời cực khổ không dám than, chẳng có lúc nhàn hạ thong thả rong chơi như chúng tôi. Tội gì phải chịu nhận kiếp đời trâu ngựa như thế. Anh hãy đi theo chúng tôi lên núi sống đời tự do, muốn đi dâu thì đi, muốn chơi thì chơi,muốn ăn gì thì ăn, không ai kềm kẹp chúng tôi được cả. Lấy tình đồng loại, chúng tôi khuyên anh nên theo về với chúng tôi đi.

Trâu nhà đáp:

-Nghe các anh nói cũng chí lý lắm. Nhưng tôi lại nghĩ khác: Tôi ở với người, khi ăn khi uống có người chăn dắt, coi sóc. Lúc ngủ, lúc nằm có chuồng trại tiện nghi. Ban đêm được người ta đốt lửa xông khói, có khi còn giăng mùng ngăn không cho muỗi mòng hút máu chúng tôi, kể ra cuộc đời được êm ấm sung sướng hơn nhiều các anh. Còn như đi cày bừa dù có cực nhọc đôi bữa, đó cũng chỉ là báo đền ơn nghĩa mà người ta nuôi mình thôi. Còn như các anh, mới trông thấy như tự do bay nhảy thật, nhưng nghĩ lại đi, các anh dày sương dãi gió, ngủ bờ ngủ buội, mưa nắng không chỗ che thân, muỗi mòng hút máu đau đớn, thức ăn bữa có bữa không, chẳng ai chăm sóc, bảo vệ, cọp beo cắn xé chết sống chẳng biết ngày nào. Cả đến một thằng nhỏ thôi cũng có thể dùng bẫy dò, giăng lưới bắt các anh được. Đời các anh chẳng chút bình an, mãi mãi phập phồng lo sợ, ăn không ngon, ngủ không yên. Theo các anh chỉ phó cuộc đời vào cái chết mà thôi. Vậy thì mặc các anh, tôi không theo các anh được đâu. Thôi, các anh hãy đi đi, tôi sẽ về với chủ của tôi.

Đức Chúa Trời là chủ của chúng ta. Ngài chăn nuôi chúng ta, cung cấp mọi nhu cầu cấp thiết cho chúng ta như không khí cho chúng ta thở, thịt cá, hoa quả cho chúng ta ăn. Trong khi chúng ta phạm tội đi vào sự chết đời đời, thì Ngài sai Chúa Cứu Thế xuống trần gian tìm và cứu chúng ta. Chúng ta không ở trong Ngài thì còn muốn theo ai nữa? Ma quỉ có những lời đường mật cám dỗ chúng ta bỏ Đấng Tạo Hóa mà theo chúng tự do trong tội lỗi thỏa mãn ham muốn dục vọng đời nầy phó cuộc đời trên rừng sâu núi thẳm lạc loài vô vọng đối diện với sự chết diệt vong đời đời. Bỏ Đức Chúa Trời, không ở trong Đấng Christ mà  thờ ma lạy quỉ là đi vào con đường diệt vong mãi mãi, vì Kinh thánh nói rõ: «Còn ma quỉ là đứa dỗ dành chúng, thì bị quăng xuống hồ lửa và diêm, trong đó đã có con thú và tiên tri giả rồi. Chúng nó sẽ phải chịu khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời… Kẻ nào khôngđược biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa» như vậy (Khải huyền 20:10,15).

III. PHƯỚC HẠNH CỦA NGƯỜI MỚI

Một người «ở trong Đấng Christ» sau khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê Xu làm Chúa, làm Chủ cuộc đời mình, được tiếp tháp vào thân thể Đấng Christ,  sẽ nhận được phước hạnh lạ lùng: «những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới» (II Côrinhtô 5:17).

Có những người trước đây ăn ở trác táng, hận thù ghen ghét, rượu chè, cờ bạc đỏ đen, hút sách tan nhà bại cửa, thân tàn ma dại, thậm chí có những tướng cướp giết người đoạt của chẳng chút gớm tay, nhưng khi họ ăn năn thống hối quay về tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê Xu làm Chúa cho đời mình, lạ lùng lắm, quyền năng siêu việt của Đức Chúa Trời biến đổi đời sống, họ trở thành một người mới hoàn toàn: «Từ tối tăm mà qua sáng láng, từ quyền lực của quỉ Satan mà đến Đức Chúa Trời» (Sứ đồ 26:18), «những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới». Trái lại, những người chối bỏ Chúa, ngày càng đi sâu vào con đường lầm lạc, xa cách Đức Chúa Trời, đời sống chẳng hề thấy đổi mới. Những sự cũ vẫn còn đó. Mỗi ngày cũ càng cũ hơn, cái mới bị nghẹt ngòi không vươn lên được.

Người ta đồn rằng, có một quan huyện kia có tiếng là thanh liêm, không nhận của đút lót của ai để bẻ cong công lý. Bà vợ của ông thấy chồng như vậy cũng nể nang không dám nhận của hối lộ của ai.

Một ngày kia dân làng muốn được thắng kiện bèn đem lễ vật đến quan huyện xin giúp đỡ. Quan huyện gạt đi, nhất quyết không chịu nhận. Họ cho người đến đút lót bà huyện, xin bà to nhỏ với ông huyện tìm cách giúp dùm dân làng. Bà huyện nói:

-Ông nhà tôi thanh liêm chính trực lắm, tôi mà nhận lễ vật hôm nay, rũi mà mấy mươi năm sau ông biết được cũng quở trách, rầy la tôi đấy.

Suy nghĩ một lát, bà nói:

-Thôi được, các ông biết ông nhà tôi tuổi Tý, tuổi con chuột đấy. Dân làng có ý muốn ông nhà tôi giúp cho thắng kiện thì về đúc một con chuột bằng bạc, rồi đem đến đây tôi tìm cách nói giúp cho.

Dân làng trở về quyên góp tiền bạc, đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc rất đắt tiền, mang đến. Bà huyện giữ lời, thuyết phục chồng mình, cuối cùng ông xiêu lòng hứa giúp. Kết quả dân làng được thắng kiện nhờ tài đổi trắng ra đen của quan huyện. Cả làng ăn mừng rất lớn.

Một hôm quan huyện về nhà, thấy con chuột bạc to lớn, hỏi mãi, bà huyện mới thú thật. Nghe xong, ông huyện tỏ vẻ như ấm ức tức giận, quát:

-Sao bà ngu quá vậy! Nói tôi tuổi Tý làm chi? Chi bằng bà nói tôi tuổi Sửu (con trâu) có hơn không?

Lúc mới nghe câu chuyện ai nấy đều tưởng quan huyện là người mới, nhưng khi tới câu kết, rõ ràng quan huyện cũ vẫn hoàn cũ. Ông không phải là người có diễm phúc: «những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới» như những người được đổi mới trong Chúa Cứu Thế Giê Xu.

Một câu chuyện khác kể rằng: Có hai anh em nhà nọ cha mẹ qua đời, gia tài để lại cũng khá lớn. Người em chuyên cần làm việc khiến cho khấm khá, giàu có hơn lên. Trong khi đó thì người anh lười biếng, ngày ngày chỉ biết rượu chè, cờ bạc, lại nghiện ngập hút sách ruộng vườn bán dần. Người em khuyên can mãi, nhưng không lay chuyển được. Cuối cùng hai anh em chỉ còn lại duy nhất có một con trâu, song người anh cũng đòi bán cho bằng đượcđể có tiền rượu chè hút sách. Thấy không thể ngăn cản được nữa, người em nghĩ cách:

Hôm ấy định thả trâu ra đồng ăn cỏ. Người em không mở cửa chuồng cho trâu ra mà cứ dùng roi đuổi trâu. Con trâu cứ quay vòng vòng mãi trong chuồng mà không đi ra được. Người anh nằm bên bàn đèn hút thuốc thấy chướng mắt,quát lớn:

-Không mở cửa chuồng làm sao con trâu to thế ra được?

Thất anh bị trúng kế, người em nói:

-Anh ơi, cơ nghiệp nhà mình do cha mẹ để lại cả ruộng vườn, nhà cửa còn to gấp mấy vạn lần con trâu nầy mà còn chui lọt hết qua lỗ xe điếu của anh, thì so với mấy khe chuồng trâu nầy, làm gì mà trâu không chui lọt ra được.

Nghe lời nói thắm thía, suy nghĩ một chút, người anh vội đứng lên chạy đến ôm em khóc nức nở. Từ dó người anh tỉnh dần, cuối cùng từ bỏ đời sống cũ, cùng em xây dựng cuộc đời mới.

Tết nầy, kính mời quý vị hãy đến với Chúa Cứu Thế Giê Xu, ăn năn thống hối những lỗi lầm, những tội lỗi của mình, tiếp nhận Chúa Giê Xu  làm Chúa Cứu Thế cho đời sống để được ở trong Ngài, trở thành người được dựng nên mới, hầu cho đời sống nếm trải được những giờ phút phước hạnh. Hãy tâm niệm câu Kinh thánh nầy: «Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới, những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới» (II Côrinhtô 5:17).




Đuốc Thiêng 99

01 Bao lâu? - ĐTPÂ
02 Thơ: Chúc Tết - Tiền Đăng
03 Năm mới: người mới - Mục sư Nguyễn Văn Bình
04 Thơ: Xuân về - Bình Tú Ngọc
05 Cuộn chỉ thời gian - Nguyễn Đình Bùi Thị
06 Mùa Xuân của Anh Hai Mít - Mai Đào
07 Thơ: Tết về thăm quê hương - Linh Quyền
08 Đời chẳng ai ngờ - Vinh Bằng
09 Thơ: Sống kết quả - Bình Tú Ngọc
10 Thương lắm quê hương tôi - Bà Lê Văn Bắc
11 Thơ: Cảm thương - Võ Chánh Tiết
12 Xứ Do Thái khi Chúa Jêsus khởi sự công tác - Mai Đào
13 Tiểu sử Thánh Ca - Phan Gia
14 Giêrusalem, 4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
15 Sinh ra từ phần mộ - Mỹ Khánh Fleckner
16 Tin Tức - Vinh Bằng