Đặc san báo Đuốc Thiêng - Tiếng nói của Hội thánh Tin lành Việt Nam Paris (Pháp)





Đức Giêhôva là Đấng chăn giữ tôi: Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì - Mục sư NC Le Văn Thế

Đuốc Thiêng 101, tháng 07 & 09 năm 2009


"Đức Giê-hô-va là đấng chăn giữ tôi: Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì" (Thi Thiên 23:1)

Tôi thức dậy thật sớm để kịp đến trường. Trời Portland lạnh cóng. Bên ngoài tuyết rơi. Khoác thêm một cái vest thật dày cho đỡ rét, nhưng tôi phải co rút đầu xuống để bước đi. Đường phố vẫn còn vắng lặng dường như người ta đang say ngủ. Tôi đứng chờ xe bus hơn mười phút mà vẫn không thấy nó ở đâu. Tôi nhắm mắt cầu nguyện: "Chúa ôi! Con không muốn đến lớp trễ hôm nay xin Ngài cho xe bus đến kịp giờ cho con đi". Cầu nguyện lần thứ nhất, mở mắt ra chẳng thấy gì, lần thứ hai vẫn chưa có gì thay đổi. Nhưng, lần thứ ba, vừa mở mắt ra một chiếc xe hơi màu bạc cũng vừa trờ tới. Như cái máy, tôi đưa tay vẫy xin quá giang. Xe dừng lại đột ngột. Một người thanh niên da trắng trạc tuổi ba mươi  ra dấu bảo tôi lên xe. Tôi mừng quýnh chưa kịp nói điều gì ngoài lời cảm ơn thì anh ta lên tiếng:

-Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh, chúng ta cùng trường và cùng lớp.

Tôi hết sức ngạc nhiên:

-Thế à? Cảm ơn Chúa.

Anh ấy tươi cười nói thêm:

-Mình là người hàng xóm nữa. Nhà tôi ở đối diện nhà anh.

Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tôi nhìn anh ta đáp lại niềm vui bằng ánh mắt.

Chỉ có mấy phút sau là chúng tôi đến trường. Bước ra khỏi xe hơi, Patrick và tôi trở nên bạn của nhau từ đó. Chuông báo hiệu giờ học đã bắt đầu. Buổi sáng hôm ấy lòng tôi rạo rực một niềm vui khó tả. Đức Chúa Trời quá nhân từ và Ngài biết tôi đang cần gì. Ngài bước đi với tôi mỗi bước, che chở cho tôi trên mỗi chặng đường. Làm sao chúng ta có thể hình dung được ở xứ Mỹ rộn ràng và phức tạp này mà có người xin xe quá giang như tôi? Không phải chỉ một lần mà việc này đã xảy ra nhiều lần tương tự. Ngày mới đến thành phố này, tôi bị lạc đường đôi lần và đã từng đưa tay vẫy xin xe quá giang. Lúc đó tôi đang ở tại nhà một vị mục sư trên một đồi núi cách xa trường ba mươi phút. Trời nắng chang, bụng đói cồn cào, người mệt lã nên tôi đến gặp một người phụ nữ đang sửa chữa điện ở cột đèn vừa xong:

-Cô ơi! Tôi bị lạc đường, xin cô làm ơn chỉ giúp tôi địa chỉ này có được không ạ?

Người phụ nữ tươi cười cầm lấy tờ điạ chỉ và bảo tôi lên xe:

-Được rồi, tôi sẽ chở anh đến.

Ngồi trên xe, lòng tôi mỉm cười không hiểu nỗi tại sao giữa cái xứ sở rộn ràng tất bật này mà vẫn có những con người tốt bụng như vậy? Mùi cát bụi từ những cái găng tay dơ dáy pha lẫn với mùi của “cà-lê”, “mỏ-lếch” ngổn ngang mà tôi cứ tưởng chừng như mùi vị của một thứ hương hoa nào đó thật dễ chịu lạ lùng! Đó là mùi vị tình yêu của Thượng Đế mà mắt trần của chúng ta lắm khi không nhìn thấy được!

Chưa được ba phút, chỉ cần quẹo sang một khúc cong dọc theo phía triền núi, người lái xe mỉm cười nói với tôi:
-Đó kìa, nhà này phải không?

Tôi reo lên:

-Vâng, đúng rồi. Tôi bước xuống xe cảm ơn người phụ nữ rối rít và không quên nói lời “God bless you”. Tôi ngẩng mặt lên trời để cảm ơn Đức Chúa Trời. Ngài quả thật kỳ diệu và tôi nhớ đền Lời Chúa trong Thi Thiên 139: “Hỡi Đức Giê- hô- va, Ngài đã dò xét tôi và biết tôi. Chúa biết khi tôi ngồi, lúc tôi đứng dậy. Từ xa Chúa hiểu biết ý tưởng tôi. Chúa xét nét nẻo đàng và sự nằm ngủ tôi. Quen biết các đường lối tôi, vì lời chưa ở trên lưỡi tôi, kìa hỡi Đức Giê- Hô-Va, Ngài đã biết trọn hết rồi.”

Mùa đông loáng thoáng rồi cũng qua đi. Những bông hoa tuyết đã tan biến nhường chỗ cho nắng Xuân. Qua ô cửa kính, màu tím vàng xanh đỏ rực rỡ nhưng dịu dàng của những hàng cây nối tiếp nhau tận cuối đường. Tôi cảm ơn Chúa vì không còn chịu đựng những cơn rét cóng người, không còn phải mang hai ba lớp vớ cùng một lúc. Nhìn lên lịch, một dấu chấm đỏ mà tôi đã chéo ngang để nhắc nhở chính mình ngày đám cưới con gái đầu của tôi Thục Hạnh. Tôi hao hức chờ đợi ngày ấy sẽ được gặp lại vợ con của mình tận miền nam Cali, thành phố San-Diego hiền hoà ấy!

Nhiều đêm tôi thỏ thẻ với Chúa: “Chúa Jêsus ôi! Sao Ngài đặt để con nơi này? Con mong được sống gần vợ con. Con thèm khát cái không khí ấm áp của một mái gia đình. Con thèm có được bữa ăn tối quay quần bên những người thân yêu. Con sợ lắm cái cảnh này, Chúa ôi! Con thực sự không đủ sức chống cự với nỗi cô đơn dai dẳng này. Chúa ôi! xin Ngài đáp lời con”. Những giọt nước mắt ứa ra rồi chảy xuống cho đến khi chìm vào giấc ngủ.

Lục lọi hết đống quần áo của mình từ Việt Nam mang qua, không có bộ áo quần nào ra hồn để mặc trong ngày cưới. Tôi bèn quì gối cầu nguyện: “Chúa Jêsus của con ôi, xin Ngài cho con một bộ áo quần màu đen với chiếc quần lai lật. Một cái áo vest “phong trần” sọc ngang để mặc lên lớp trong những buổi sáng sớm trời lạnh”. Thế rồi, những ngày sau đó, tôi nhìn thấy một đống áo quần nằm trong chiếc xe “shopping cart” cạnh chiếc cầu thang   mà tôi lên xuống mỗi ngày. Một buổi sáng trước giờ đến lớp, Patrick hỏi tôi:

-Áo quần của ai mà để đây vậy, Peter?

-Tôi đâu cò biết, Patrick Người bạn Mỹ của tôi nhặt lên từng cái. Bỗng mắt tôi mở to nhìn vào cái đống áo quần từng cái một. Tôi nhảy lên trước sự ngạc nhiên của người bạn. Một bộ vest màu đen còn mới toanh với chiếc quần lai lật, hai áo vest bằng sợi len màu xám. Tôi mừng rỡ chia sẻ và làm chứng cho người bạn của mình về lời câu xin Chúa của tôi trong những ngày qua. Patrick giúp tôi mang hộ những cái áo lên phòng nơi tôi ở. Đức Chúa Trời đã nhậm lời cầu nguyện của tôi và đáp lời. Ngài đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi đã xin. Những ngày sau đó, tôi chia sẻ một áo vest cho một người anh em hầu việc Chúa tai Hội thánh Nước Sống và kể lại món quà mà Thượng Đế, Chúa của tình yêu đã ban tặng. Lời của Đavít trong  sách Thi Thiên có chép: “Xin Chúa để nước mắt của tôi trong ve của Chúa, nước mắt của tôi há chẳng được ghi vào sổ của Chúa sao?”,  “Tôi sẽ kêu cầu cùng Đức Chúa Trời Chí Cao, tức là Đức Chúa trời làm thành mọi việc cho tôi” (Thi Thiên 56:8, và 57:2)

Chuyến bay của hãng Alaska từ Portland đưa tôi về Cali vào một ngày nắng ấm. Bước ra khỏi phi trường lòng tôi hân hoan được gặp lại những người thân yêu của mình. Chính nơi đây đã bao lần vợ con tôi đưa tiễn. Tôi rất sợ cảnh chia tay mỗi người một ngã. Tôi cố gạt đi những liên tưởng của những ngày ra đi trở lại trường. Giờ đây, tôi ngẩng mặt lên trời để bày tỏ lòng biết ơn đối với Chúa và tận hưởng niềm hạnh phúc. Từ trong sâu thẳm của đáy lòng tôi có được bài học thật quí giá: “Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ ngươi trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài. Hãy nhờ cậy Đức Giê-hô-va đời đời, vì Đức Giê-hô-va, chính Đức Giê-hô-va là vầng đá của các thời đại!”

Lời Chúa văng vẳng bên tai tôi và tôi cất giấu Lời Ngài vào trái tim mình để vững bước đi trên những chặng đường gian nan còn lại... 
San-Diego mùa hè 2008.



Đuốc Thiêng 101

01 Càng nhiều càng tốt - ĐTPÂ
02 Thơ: Kỷ niệm Đại Hội Tin Lành Âu Châu- Đức Huy
03 Thơ: Đại Hội Tin Lành Âu Châu Hòa Lan - Đức Huy
04 Kiếp phù sinh - TC Hừng Đông
05 Phục vụ Chúa - Mục sư Nguyễn Văn Bình
06 Cao đẹp tình Cha - Nguyễn Đình Bùi Thị
07 Tình mẫu tử - Bà Lê Văn Bắc
08 Thơ: Phụng sự Chúa - Đức Huy
09 Đời chẳng ai ngờ - Vinh Bằng
10 Tiểu sử Thánh Ca - Fanyia
11 Giêrusalem, 4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
12 Xứ Do Thái khi Chúa Jêsus khởi sự công tác - Mai Đào
13 Đức Giêhôva là Đấng chăn giữ tôi: Tôi sẽ chẵng thiếu thốn gì - MSNC Lê Văn Thể
14 Cục gạch - Thanh Nguyên
15 Phát triễn và bảo tồn thực vật - Dr Trương Hoàng Lâm
16 Tin Tức - Vinh Bằng