Đặc san báo Đuốc Thiêng - Tiếng nói của Hội thánh Tin lành Việt Nam Paris (Pháp)





Cục Gạch - Thanh Nguyên

Đuốc Thiêng 101, tháng 07 & 09 năm 2009


Hắn, một nhà kinh doanh trẻ rất thành tựu trên thương trường trong những năm gần đây. Một buổi chiêù mùa hè, hắn ung dung ngồi trên chiếc Lamborghini Reventon mui trần lái về nhà, hắn lái xe thật chậm như vừa để thưởng thức khí trời nắng ấm, vừa thải hết mọi phiền toái của công việc hàng ngày xuống lòng đường. Bí quyêt thành công của hắn là "phải mạo hiểm có tính toán" vì thế hắn là một con người rất thận trọng khi lái xe. Mặc dù vừa lái xe, hóng gió, nghe nhạc nhưng hắn vẫn hoạt đông ngũ quan một cách nhạy bén, hắn lái xe chậm lại mỗi khi hắn lái giữa hai hàng xe mini bus, xe tải nhỏ. Hắn luôn luôn sẵn sàng ngừng xe ngay lập tức khi phái hiện có những đứa trẻ chuẩn bị băng ngang qua đường để lây lại quả bóng.

Thay vì phát hiện bọn trẻ nô đùa thì hắn chợt nghe một âm thanh "ĐÙNG" xé tai! Hắn vội vã tắp xe vào lề đường và thắng gấp để xuống xe xem chuyện gì đã xảy ra. Cánh cửa xe phía bên người lái xe bị móp một cách nham nhở do một cục gạch từ xa ném vào. Hắn vội vàng nhìn khắp chung quanh để tìm thủ phạm đã làm móp cửa của một chiếc xe trị giá gần 200.000 đồng Euros! Hắn tự nhủ nếu mà hắn bắt được thủ phạm chắc chắn hắn sẽ cho tên phá hoại này một bài học để đời.

Nhanh nhẹn như một con sóc hắn chạy về hướng mà hắn đoán là cục gạch được ném ra từ phía đó. Hắn phát hiện một đứa bé chạc mười, mười một tuổi đang ngồi dựa vào gốc cột đèn. Hắn quát lên những câu chứa đầy sự bực tức về phía đứa nhỏ:

-Này thằng nhỏ kia, mày là ai? Mày có biết đây là chiếc xe tao mới mua chưa được một tuần lễ không? Mày có biết là hành động của mày sẽ làm cho bố, mẹ của mày phải trả giá rất đắt hay không? Tại sao mày lại làm như vậy?

Với hai hàng nước mắt long lanh, đứa trẻ chỉ tay về phía sau một chiếc xe hơi đậu gần đấy, nó nói:

-Thưa ông, người kia là cha của cháu, cha của cháu bị lật té khỏi chiếc xe lăn, cháu không có sức để đỡ cha của cháu dậy, đã có biết bao nhiêu người đi ngang qua đây không ai chịu ngừng lại để giúp cháu!

Đứa bé nhìn hắn bằng đôi mắt câù khẩn:


-Cháu xin ông hãy giúp cháu đỡ cha cháu lên xe lăn, cha cháu đã bị như vậy gần 1 giờ rồi.

Hắn nhìn người cha của đứa bé nằm dưới đất mà cảm thấy cổ họng như nghẹn lại. Một người đàn ông hai chân đã biến mất đến gần háng, ánh mắt đờ đẫn nhìn trời như kẻ ngu ngơ, chắc hẳn sự tật nguyền này là do một tai nạn thảm khốc gây ra.

Không nói được một câu, hắn vội vã giúp đứa bé bế người đàn ông tật nguyền lên xe lăn, sau đó hắn lấy từ trong túi áo của hắn một chiếc khăn mouchoir bằng lụa chùi khô máu trên những vết thương. Hắn hỏi đứa bé:

Tại sao cha của cháu lại như thế này?

-Thưa chú năm cháu lên sáu tuổi nhà chung cư nơi cháu ở bị hoả hoạn, cha của cháu đã xông vào lửa để đưa mẹ cháu và hai anh, em cháu ra cửa cho những người lính cứu hoả. Đến khi cả nhà cháu được an toàn thi cha của cháu bị kẹt trong biển lửa, cửa sổ mà cha của cháu giải thoát chúng cháu xập xuống đè lên cha của cháu và xô ông té từ lâù hai xuống đất. Tạ ơn Chúa, cha cháu tuy thoát nạn nhưng....

Đứa bé bỏ lửng câu nói để nuốt nìêm chua xót xuống tận đáy lòng. Hắn ngôì xuống ôm đứa bé vào lòng sau khi chùi những giọt nước mắt trong suốt như tâm hồn ngây thơ, bé bỏng của nó.

Đứa bé lại gần bên người cha, nó làm dấu hiệu gì đó với người cha của nó mà hắn không hiểu nổi. Hắn chỉ thấy trên mặt đứa bé nở nụ cười rạng rỡ. Đứa bé quay đầu về phía hắn và nói:

-Cám ơn chú, tạ ơn Chúa cha cháu bình an, nguyện Chúa luôn ở cùng chú. Xin chú ghé qua nhà cháu để mẹ cháu bồi thương chú.

Hắn lắc đầu:

-Không cần đâu, hắn nói.

Quá xúc động trước những gì đã xảy ra, hắn chỉ nói được một câu ngắn ngủn "cháu đi đi". Và cứ thế hắn nhìn đứa bé đẩy chiếc xe lăn xa dần, xa dần.

Hắn trở về bên chiếc xe "Lamborghini Reventon", nhìn "vết thương" trên chiếc xe hắn đưa tay vỗ nhẹ lên đó mấy cái rồi lên xe trở về nhà.

Nhiều năm sau vết móp trên cửa xe vẫn còn đó, cả chiếc khăn tay mà hắn dùng để lau nước mắt và máu vẫn được cất kỹ trong túi để khăn của chiếc xe đáng giá cả một tài sản... Hắn đã giữ lại tất cả những thứ đó như là một thông điệp:

-Đừng chạy đua theo cuộc đời như nhưng kẻ chỉ biết chạy theo những giá trị hư vô để một ngày nào đó có người phải ném về phía bạn một cục gach để bạn thức tỉnh. Đã có bao nhiêu lần Chúa đã thì thầm vào linh hồn của bạn băng tiếng gọi vọng lại từ con tim nhưng vì bạn mải theo đuổi một cái bóng mà không nghe thấy tiếng gọi đó... Hãy lắng nghe đừng để đến lúc một cục gạch bay đến kéo bạn ra khỏi giấc mơ...

Nếu nơi thiên đàng Chúa có kệ sách thì chắc chắn trên kệ sách của Ngài sẽ có hình của các bạn và tôi. Nếu Ngài có một cái ví để đựng tiền tôi tin tưởng trong đó cũng sẽ có hình của các bạn và tôi. Các bạn có nhớ chăng mỗi mùa xuân về Ngài đã biến vũ trụ này, không gian này trở nên ấm ap đây hoa thơm cỏ lạ cho các bạn và tôi. Ngài làm cho mặt trời tỉnh giấc mỗi sáng để chúng ta được sưởi ấm. Các bạn hãy thú nhận một điều là Chúa rất thương yêu bạn và tôi.

Chúa không bao giờ hứa với chúng ta sẽ cho ta một ngày không khó khăn, thử thách, những nụ cười không nước mắt, những bình minh không giông gió. Ngài chỉ hứa ban cho chúng ta đủ can đảm trước thử thách, đủ an ủi trong nước mắt, đủ ánh sáng trong đêm tối.


Đuốc Thiêng 101

01 Càng nhiều càng tốt - ĐTPÂ
02 Thơ: Kỷ niệm Đại Hội Tin Lành Âu Châu- Đức Huy
03 Thơ: Đại Hội Tin Lành Âu Châu Hòa Lan - Đức Huy
04 Kiếp phù sinh - TC Hừng Đông
05 Phục vụ Chúa - Mục sư Nguyễn Văn Bình
06 Cao đẹp tình Cha - Nguyễn Đình Bùi Thị
07 Tình mẫu tử - Bà Lê Văn Bắc
08 Thơ: Phụng sự Chúa - Đức Huy
09 Đời chẳng ai ngờ - Vinh Bằng
10 Tiểu sử Thánh Ca - Fanyia
11 Giêrusalem, 4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
12 Xứ Do Thái khi Chúa Jêsus khởi sự công tác - Mai Đào
13 Đức Giêhôva là Đấng chăn giữ tôi: Tôi sẽ chẵng thiếu thốn gì - MSNC Lê Văn Thể
14 Cục gạch - Thanh Nguyên
15 Phát triễn và bảo tồn thực vật - Dr Trương Hoàng Lâm
16 Tin Tức - Vinh Bằng