Đặc san báo Đuốc Thiêng - Tiếng nói của Hội thánh Tin lành Việt Nam Paris (Pháp)





Truyện Ngắn: Tình Mẫu Tử - Bà Lê Văn Bắc

Đuốc Thiêng 101, tháng 07 & 09 năm 2009


"Tình yêu thương chẳng hể hư mất bao giờ..." ( ICôrinh tô 13:8a)

"Đứa bé có quyền có cơ hội được sống cũng như tôi vậy...!"

Đó là lời nói đầy tình mẫu tử và dũng cảm của cô Caroline. Cô từ chối những liệu pháp mạnh có thể gây nguy hại cho bào thai. Cuộc chiến quan trọng nhất trong cuộc đời của cô đã bắt đầu từ những giây phút ấy.

Sinh ra ở đời, con người ai cũng có những ước mơ, nhưng mấy ai thực hiện được hoài bão trong cuộc đời phù du tạm bợ nầy, mà cô Caroline Aigle đã thành công trong mọi mặt.

------------------------------------------

Với số tuổi 32, cô Caroline Aigle hãy còn rất trẻ đã phải từ giã cõi đời nầy. Nhất là khi người ấy là một phụ nữ đẹp, xinh xắn tràn đầy sức sống. Càng đáng buồn thương tiếc hơn nữa người ấy là một phụ nữ phi công đầu tiên của không quân Pháp quốc, vô địch cá nhân 8 môn điền kinh phối hợp của quân đội Pháp, vô địch đồng đội 3 môn điền kinh phối hợp giải quân đội thế giới năm 1997. Thế mà cô vẫn sẵn sàng hy sinh để cho đứa con trong bụng có cơ hội sinh tồn.

"Ác tính, khối u, di căn", những từ đó như những cái sét choáng váng đối với Caroline Aigle. Mặc dù các bác sĩ tỏ ra rất dè dặt từng câu chữ, nhưng họ không thể nào che giấu sự thật lâu hơn nữa. Thời gian đã cấp bách lắm rồi!

Trước đó không lâu, Caroline còn hoan hỉ đón nhận tin đã mang thai đứa con thứ hai. Hôm nay các bác sĩ đành phải cho cô biết cô mang trong mình một mầm sống, nhưng đồng thời cũng hiện diện sự đe doạ của tử thần: “Cô bị ung thư  thời kỳ cuối cùng”. Các bác sĩ tỏ ra rất dứt khoát: “Nếu muốn chữa khỏi căn bệnh nguy hiểm nầy, cô phải được điều trị theo liệu pháp sốc. Và đứa bé trong bụng không thể chịu đựng nổi, phải hy sinh đứa bé, cô có bằng lòng không?”.

Sau nầy,  khi chấp nhận kể lại những giây phút trên đây, người chồng cô nhận xét, Caroline đã có một quyết định rất anh hùng, mà dường như cả cuộc đời cô luôn là thế...

Caroline Aigle sinh ngày 09.12.1974 tại Pháp, nhưng trải qua thời thơ ấu ở Châu Phi, nơi cha cô là bác sĩ quân y. Năm 14 tuổi, cô vào học trường Thiếu Sinh quân Saint Cyr, sau đó đậu cùng lúc hai trường nổi tiếng, nhưng cô đã chọn Trường Đại Học Bách khoa. Hai năm sau, Caroline vào học trường Không quân. Năm 1997 khi sắp ra trường, cô được biết tin lần đầu tiên không quân Pháp sẽ nhận phụ nữ vào ngành tiêm kích. Thế là cô gái nhỏ nhắn ấy, cao 1m,60 và nặng 50 kg, Caroline không ngần ngại đăng ký xin học ở Tours. Lòng can đảm, nghị lực làm việc hăng say và cách xử sự  đúng mực của cô đã khiến mọi người tôn trọng. Ngày 28/05/1999, đích thân tướng Rannou, Tham Mưu Trưởng  Không Quân Pháp đã trao tận tay cho cô bằng lái.
Caroline Aigle trở thành nữ phi công lái máy bay tiêm kích  đầu tiên của Pháp với tuổi 24. Sau khi học thêm khóa đào tạo về không chiến, Caroline được phân công lái chiếc Mirage 2000. Gia sản của một quốc gia không ở nơi vàng bạc mà ở nơi kiến thức, trí tuệ và tính khiêm tốn, liêm khiết của người con của quốc gia ấy.

Đó là những tháng năm đầy hạnh phúc với Caroline Aigle. Cô đã làm công việc mà mình yêu thích, lái những chiếc máy bay tối tân nhất  nhì trên thế giới. Cô đã thực hiện  khoảng 1,600 giờ bay. Là người say mê hoạt động thể thao, cô tham gia môn nhảy dù, bơi lặn, chạy marathon. Cô cũng là ứng viên được Cơ Quan Không Gian Âu Châu ngắm nghía cho vị trí một nữ Phi Hành Gia trong tương lai. Sự thành công chỉ đến với một tấm lòng chân thật và có sự đam mê không giả tạo.

Rồi cô gặp và yêu Christophe cũng là phi công chiến đấu. Cậu con trai đầu lòng của họ, bé Marc chào đời giữa năm 2005. Nhưng hạnh phúc của cô kéo dài không lâu. Lần nầy nhập viện khi mang thai đứa con thứ hai, sau một loạt xét nghiệm, các bác sĩ đã phải báo cho cô tin dữ...

Nữ phi công tiêm kích đầu tiên, vô địch thế giới 3 môn điền kinh trả lời ngay cho các bác sĩ là cô sẽ chiến đấu, nhưng không phải cho cô mà là cho mầm sống đã được năm tháng tuổi. Cô chỉ nói đơn giản:

-“Đứa bé có quyền có cơ hội được sống, cũng như tôi vậy!”

Căn bệnh ung thư ngày càng tiến triển với tốc độ chóng mặt, nhưng Caroline quyết tâm chóng chỏi với bệnh tật. Cô biết rằng, từng ngày từng giờ giành được là cơ hội sống sót của đứa bé càng tăng thêm. Các cơ quan của đứa bé càng phát triển hoàn chỉnh thì bé càng có cơ hội được sinh ra làm người. Các bác sĩ cố gắng lùi tối đa thời điểm mổ lấy thai, thai ở tuổi nầy chỉ mới nặng chừng 600 gram. Cuộc sống là một cuộc thi thố giữa ánh sáng và bóng tối, giữa niềm vui và thất vọng. Tuy nhiên lúc nào cô cũng đều hy vọng vì sao? Bởi vì hy vọng là một điều hết sức tối cần với cô trong lúc nầy.

Ngày 3.8.2007, khi thai được năm tháng rưởi, tình hình trở nên nguy kịch, và Caroline được chuyển gấp vào phòng mổ. Khỏi phải nói sự cẩn trọng của ê kíp bác sĩ, y tá đối với sinh linh quý báu mà người mẹ đã sẵn sàng chết cho bé được chào đời.
Đẹp đẽ thay một tâm hồn mà những dày vò khắc nghiệt, bệnh tật, không làm cho trái tim người mẹ hao mòn tê lạnh. Chú bé Gabriel, đặt trong chiếc nôi trong suốt, được các nữ y tá đưa đến cho người mẹ. Cô ôm con vào lòng, thì thầm mấy câu âu yếm: “Con yêu dấu! Mẹ chúc con sống tốt đẹp bên ba và anh! Thương con nhiều lắm!”

Cô Caroline đờ đẫn nhìn con. Đôi mắt u buồn như đang đeo đuổi một ước vọng xa xôi, cô đang nghĩ rằng không bao giờ cô được biết nỗi lo sợ ấy, bởi không bao giờ cô được bồng lâu dài đứa con yêu trên tay được nâng niu, ấp ủ, trìu mến... không bao giờ! Vì cô đã đánh đổi tất cả cuộc sống để đổi lấy một đứa con. Cô buông tiếng thở dài thoát ra môi, rồi đôi mắt của cô bỗng mờ đi ướt lệ. Cô lặng người nhìn đứa con yêu đang bú mà lòng tê tái. Ôi! Tình mẫu tử như nước chảy không bờ bến!

Cô đã lấp đầy những ngày cuối cùng bên con bằng những nụ hôn nồng ấm. Cô tận hưởng cuộc sống từng phút từng giây, bởi vì giá trị của cuộc sống không phải đo bằng những tháng năm mà bằng những gì cô đã làm được cho tổ quốc và gia đình cô. Giờ đây cô chỉ còn một ít thời gian và chút ít thời gian đó mà Thiên Chúa ban cho cô đã dành trọn vẹn cho đứa con yêu dấu của cô. Thật đáng kính và trân quí thay cho tình mẹ...

Cô Caroline chỉ sống được bên con mười tám ngày. Chiếc quan tài của cô được sáu người bạn cùng đơn vị khiêng từ từ tiến vào nhà thờ Dijon trong tiếng nhạc êm dịu thật buồn. Trung tá Gilles Bertrand, từng là phi đội trưởng của Caroline, đã nói ngắn gọn về tình cảm mà đồng đội dành cho cô trong ngày lễ tang:

-Cộng đồng không quân xin kính cẩn nghiêng mình trước Caroline, nay đã đi vào huyền thoại!

Những người tham dự cũng vô cùng xúc động trước điếu văn của Linh mục Philippe Demours mà ông gọi là “Chuyến bay cuối cùng của chim đại bàng”. Ông nói:

-Caroline, con đã chọn lựa giữ lại sự sống cho Gabriel. Bài học lớn mà con đã để lại cho mọi người hôm nay là hãy khẩn thiết yêu thương nhau. Sự khẩn trương ấy không phải là sợ hãi không còn thời gian, “lỡ có chuyện gì xảy ra”, mà là khẩn thiết hiểu rằng chỉ có tình yêu mới là cội nguồn của sự sống.

Cho dù là ngôi sao của các cuộc triển lãm hàng không, hội nghị phụ nữ..., Caroline và gia đình trước nay luôn giữ thái độ khiêm tốn, không hề muốn xuất hiện trước báo chí. Cáo phó của cô chỉ chiếm một dòng ngắn trên trang web của không quân Pháp. Nhưng rồi những cú điện thoại, những lá thư phân ưu bay về tới tấp khiến không quân Pháp đành phải lập ra một blog cho Caroline Aigle với sự đồng ý của gia đình.

Chỉ trong vòng một tuần lễ, hàng ngàn người vừa trong quân đội lẫn dân sự đã gửi đến những lời chia sẻ nỗi đau trước sự hy sinh cao cả của người phụ nữ trẻ: “Caroline, cô đã đi vào huyền thoại quá sớm!” Tôi nghĩ đến chồng con của cô ấy phải tiếp tục sống mà không có cô, tôi chúc họ thật nhiều can đảm”, “Đừng buồn nhé, bé Gabriel ơi! Mẹ cháu đã che chở cho cháu, và nay ở một nơi xa thẳm, mẹ cháu vẫn tiếp tục thương cháu đấy”...

Tháng mười vừa qua, Tổng Thống pháp Nicolas Sarkozy đã truy tặng Huân chương của ngành Không quân cho Caroline Aigle. Con chim đại bàng đã dũng cảm giang cánh bay thẳng vào cõi hư vô trong cuộc chiến đấu cuối cùng.

-------------------------------------------

Trời vừa chập tối. Denver im lặng trong tuyết đông rét buốt. Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm rất nhiều. Trời tối dần. Ngoài trời những cánh hoa tuyết rơi trên khung cửa từ từ tan ra trong gió lạnh. Tôi cảm thấy bùi ngùi khi viết lại bài nầy do người anh của tôi gửi từ Việt Nam sang. Cuộc đời của Caroline là một tấm gương sáng của một người mẹ hy sinh sự sống của mình trong khi cuộc đời đang rạng danh trong sự nghiệp để cứu con. Con người của cô: Lòng yêu nước, yêu gia đình và con người. Cô mất đi để lại lòng thương tiếc, cảm phục của mọi người, đồng đội và gia đình.

Đời người thật ngắn ngủi, mà thì giờ thật trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, một đi không trở lại, không chờ đợi ai. Mới sáng đó mà đã thấy trưa rồi, loay hoay một hồi ta thấy chiều, thấy tối. Nhớ ngày nào khi còn trên quê nhà cùng gia đình đi dự Phục sinh lúc 4 giờ sáng mà nay đã 19 mùa Phục sinh xa quê hương rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá, cho nên ba vạn sáu ngàn ngày đâu có là bao.

Chỉ còn không bao lâu nữa là mùa Phục sinh đến, nhưng hàng hàng lớp lớp người đang còn vơ vẩn trong sự tối tăm, trong khổ đau, họ cần được ánh sáng thiên thượng, sự sống mới vui tươi, bình an trong cuộc đời, trong gia đình với ý nghĩa Chúa đã sống lại. Họ đang chờ... nhiều tấm lòng Caroline.

Đêm xuống sâu làm ámh trăng như tan hoà cùng cây cỏ... Gió vẫn rì rào...

Viết theo lời tường thuật của ông Nguyễn Vĩnh (Paris).


Đuốc Thiêng 101

01 Càng nhiều càng tốt - ĐTPÂ
02 Thơ: Kỷ niệm Đại Hội Tin Lành Âu Châu- Đức Huy
03 Thơ: Đại Hội Tin Lành Âu Châu Hòa Lan - Đức Huy
04 Kiếp phù sinh - TC Hừng Đông
05 Phục vụ Chúa - Mục sư Nguyễn Văn Bình
06 Cao đẹp tình Cha - Nguyễn Đình Bùi Thị
07 Tình mẫu tử - Bà Lê Văn Bắc
08 Thơ: Phụng sự Chúa - Đức Huy
09 Đời chẳng ai ngờ - Vinh Bằng
10 Tiểu sử Thánh Ca - Fanyia
11 Giêrusalem, 4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
12 Xứ Do Thái khi Chúa Jêsus khởi sự công tác - Mai Đào
13 Đức Giêhôva là Đấng chăn giữ tôi: Tôi sẽ chẵng thiếu thốn gì - MSNC Lê Văn Thể
14 Cục gạch - Thanh Nguyên
15 Phát triễn và bảo tồn thực vật - Dr Trương Hoàng Lâm
16 Tin Tức - Vinh Bằng