Đặc san báo Đuốc Thiêng - Chủ bút Mục sư Nguyễn Văn Bình



Nỗi lòng người đầy tớ Chúa - Bà Lê Văn Bắc

Đuốc Thiêng 104, năm 2011


“Những bàn chân kẻ rao truyền Tin Lành là tốt đẹp biết bao!” (Rôma 10:15)

Có những bàn chân

Có những bàn chân đẹp tuyệt trần
Đẹp hơn gót ngọc của giai nhân.
Đẹp hơn  hoa thắm khoe hương sắc
Hơn buổi bình minh ngập nắng hồng.
                           
Có những bàn chân  đẹp lửa hồng.
Bàn chân ngập lặn giữa trùng dương
Bàn chân in dấu nơi sa mạc
Gieo rắc tin yêu khắp nẽo đường.
                              
Bàn chân những kẻ báo Tin Lành.
Cứu người hư mất  đến hồi sinh
Ban nguồn sung mãn trong Chân Chúa
Trên ánh triều dương ngập phúc lành.

Bàn chân chiến sĩ Chúa Jêsus.
Ấp ủ tin yêu Chúa nhiệm mầu
Thách thức tà linh quyền tăm tối.
Đem người thoát khỏi chốn điêu linh.

Bàn chân mang xiềng xích lao tù.
Đi trên đói khát vượt sầu đau
Quyết lòng rao giảng ơn Thiên Chúa.
Mở cửa linh năng ngập phép mầu.

Bàn chân của bạn in dấu nào?
In trên vật chất lắm thương đau
Hay trên Thiên lộ nguồn sung mãn.
Miên viễn ngàn năm chẳng nhạt mầu!

(Thanh Hữu)


“Bàn chân kẻ rao truyền Tin Lành là tốt đẹp biết bao!”, nhưng những bàn chân được khen tặng là “tốt đẹp” đã phải trãi qua những gian khổ, những hy sinh to lớn, trung tín là các nhà Giáo sĩ Truyền Giáo tiền phong. Họ đã dấn bước đến mọi miền đất nước xa xôi, hẽo lánh nhất trên địa cầu hầu đem Tin Lành cứu rỗi đến cho mọi người. Hôm nay, chúng ta nên dành một thì giờ nhìn lại cuộc đời hầu việc Chúa thật quý báu của các Đầy Tớ Chúa hầu nhen lại ngọn lửa đức tin trong lòng  để bước theo dấu chân Ngài.

Vì tình yêu thương và yêu mến tha nhân, họ đã hy sinh tất cả để đem Tin Lành đến cho dân tộc đương thời man rợ trong các rừng rậm  Phi Châu,Tân Tây Lan, Việt Nam, Trung Hoa... những dân tộc thiểu số kém văn minh chìm đắm trong sự đọa đày của ma quỷ, bao gồm  những thử thách, nước mắt và cả tính mạng. Họ đã hoàn tất sứ mạng Chúa giao “Hãy đi khắp thế gian giảng Tin Lành cho mọi người”.

Bàn chân người rao truyền Tin Lành đương nhiệm cũng đã dấn bước mọi miền xa xôi, hẽo lánh nhất trong đất nước Việt Nam nghèo khổ. Họ được giao trọng trách nêu cao ngọn đuốc Tin Lành và phô bày hình ảnh thật của Đức Chúa Trời thành tín, yêu thương, nhân ái và thánh khiết cho mọi người được sự cứu rổi. Họ mang gánh nặng khôn lường trên chức vụ Thánh mà Chúa giao phó cho họ. Nhờ thế mà triệu triệu người nhận được ân sũng thứ tha của Chúa trong đó có chúng ta.

Khi Đức Thánh Linh giáng trên họ thì sự kêu gọi để trở thành Đầy Tớ Chúa, để ơn phước Chúa được tràn đầy đến mọi người chung quanh. Họ để nhiều thì giờ chìm đắm trong tình yêu Chúa qua Kinh thánh  và cầu nguyện hằng giờ trong sự dìu dắt, nâng đỡ, dạy dỗ của Đức Thánh Linh hầu cứu nhiều tội nhân đang vang dội trong tim óc họ.

Sự hư mất của loài người trong thế gian là một thách thức khuấy động các Đầy Tớ Chúa nói riêng, Hội Thánh Chúa nói chung và chỉ có quyền năng của Chúa để cứu rỗi mọi người. Trách nhiệm của Đầy Tớ Chúa nằm trong sứ mạng của Hội Thánh, của mỗi con cái Chúa và bởi quyền năng của Đức Thánh Linh đòi hỏi người Đầy Tớ Chúa phải trả một giá cho việc dâng mình cùng chấp nhận sự sai khiến của Đức Thánh Linh. Chỉ có những người quyết định muốn trở thành  người Đầy Tớ Chúa mới cảm nhận được điều nầy và theo chân lý của Ngài. Họ đã vâng lời, hạ mình, từ bỏ khát vọng vị kỷ để thực thi ý muốn của Đức Chúa Trời. Chính sự vâng phục của Chúa Jêsus đã đưa Ngài lên thập tự giá. Là môn đệ của Chúa đòi hỏi người Đầy Tớ Chúa cũng phải vác thập tự giá mình mà theo Ngài. Bởi vậy, họ đã và đang hết lòng hết sức trong mọi việc Chúa giao, đời sống phải kỷ luật, thánh khiết và tâm thần phải dầm thấm lời Chúa.

Bởi được dầm thấm trong tình yêu cao cả của Chúa đã thúc giục họ nguyện làm “Người lính canh trông đợi sáng” “như người làm công không chỗ trách được, lấy lòng ngay thẳng giảng dạy lẽ thật.” (II Timôthê 2:15)

Người Đầy Tớ Chúa đứng trên bục giảng đối với con cái Chúa thoáng  qua, nhưng ấn tượng để lại không thể xóa nhòa sự sâu nhiệm của Đấng yêu thương trong tâm hồn. Họ như những ánh sao đêm soi đường dẫn lối giữa phong ba bão tố của cuộc đời đầy hiểm nguy cho các con cái Chúa. Họ âm thần lặng lẽ trên chiến trận thuộc linh bất luận ngày đêm, đem niềm tin yêu cho  con dân Chúa trên đường về thiên quốc nơi không còn nước mắt, thương đau. Tâm hồn họ luôn vấn vương, thao thức cho bầy chiên mà Chúa giao phó ngày thêm tươi mới , sâu nhiệm về phương diện thuộc linh, chan hòa tình thương hiệp một.

Họ đã được tôi luyện trong những tháng năm hầu việc và được trui rèn vững chải qua lời hằng sống của Đấng yêu thương để vững bước trước những áp lực khốc liệt có thể xảy ra trong mọi hoàn cảnh. Họ nhờ sức Chúa chiến đấu với Satan và quyền lực của thế giới tối tăm với mực độ của sự căng thẳng mà người Đầy Tớ Chúa phải chịu đựng được hình dung như cuộc đời cũa Môi Se và Êli. Chỉ có nghững người ở trong chức vụ làm người Đầy Tớ Chúa mới biết rằng họ phải  chịu khó đương đầu với nhiều gánh nặng khôn lường hết sức khó khăn, hòa mình khiêm nhường  theo gương Chúa. Và cảm tạ ơn Chúa, Ngài đã biến họ trở nên những đầy tớ ích lợi trong chương trình kỳ diệu của Chúa nhiều người được cứu. Giá trị cao trọng của Đầy Tớ Chúa được phản chiếu qua sự nhiệt tình yêu thương Hội thánh và được Chúa xức dầu chọn lựa kêu gọi vào chức vụ trong nhà Ngài.

Không có vinh quang nào mà không trả giá, không khỏi khổ đau giống như Phao Lô: “Tôi hầu việc Chúa cách khiêm nhường phải nhiều nước mắt, ở giữa sự thử thách” (Công 20:19). Chính Cứu Chúa Jêsus đã gánh sĩ nhục đau thương  vì cả thế gian, mua chuộc Hội Thánh  bằng chính huyết Ngài. Người Đầy Tớ Chúa phải chịu oan trong những công việc giữa dòng dân sự Chúa mà không mở miệng. Họ cam chịu để duy trì sự thờ phượng cho công việc Hội thánh mà con cái Chúa đã làm bị tổn thương, không than vãn, không than trách một ai. Mặc dầu vậy, họ luôn yêu thương, tận tụy, nhiệt tình hầu việc Ngài với bao thử thách, khó khăn, đau lòng, bị hiểu lầm, bị chỉ trích, song Đầy Tớ Chúa  vẫn mĩm cười trong nghẹn ngào, vì họ là người  nhận lảnh linh ân, năng quyền từ nơi Chúa Thánh Linh để nói những lời lẽ thật của Đức Chúa Trời.

Song người Đầy Tớ Chúa cần được sự hỗ trợ bằng sự cầu nguyện của toàn thể con cái Chúa trong những giờ hiệp nguyện nơi nhà thờ, nơi nhà riêng, với lòng tan vỡ, ăn năn xưng tội dốc đổ về những khiếm khuyết làm cản trở ơn và năng quyền của Chúa Thánh Linh. Đời sống cá nhân, Hội Thánh được sự phục hưng bắt đầu từ những đầu gối quì xuống với tấm lòng đến với Chúa.Ước mong tinh thần Hội thánh Chúa ngày nay hãy tiếp nối tinh thần của tiên tri Ê-Li trước tình trạng suy vong của dân sự Chúa ngày xưa, họ đã đi giẹo hai bên. “Nếu Giê-Hô-Va là Đức Chúa Trời; khá theo Ngài: nếu Ba-Anh là Đức Chúa Trời, hãy theo hắn”. (I Các Vua 18:21).

Hãy hợp tác cùng với Đầy tớ Chúa  để tiếp nối chương trình cứu vớt tội nhân mà Chúa ủy thác cho mỗi chúng ta. Không hề có Đầy tớ Chúa nào thành công  nếu không có tín hữu cộng tác chặc chẽ với mình. Chính Phao Lô cũng đã nhờ nhiều người cầu nguyện cho ông, cộng tác nhiều phương diện mới được thành công. Hiện nay, Cứu Chúa của chúng ta là Đấng bị khinh chê, chối bỏ, Ngài đã thăng thiên và sẽ trở lại. Ma quỹ và thế gian mờ tối nầy đang thao túng lòng người, xu hướng lòng người theo thế tục, ham tiền bạc, danh vọng, quyền lợi và làm tất cả mọi thủ đoạn để tàn phá Hội thánh và làm ngã gục Đầy Tớ Chúa và tín hữu. Chúng ta cần phải luôn cảnh giác, trung tín với Chúa trong giai đoạn nầy.

Lời Chúa phán: "Khá giữ trung tín cho đến chết, rồi Ta sẽ ban mão triều thiên của sự sống". (Khải 2:10) Tận tụy với Đức Chúa Trời là nâng đỡ, ủng hộ, hầu việc với Đầy tớ Chúa là Mục sư chủ tọa của mình là điều phải làm lắm.

Trên bước đường hầu việc Chúa, mỗi ngày có nhiều điều, nhiều lần dễ khiến chúng ta ngã lòng  không còn giữ được niềm tin, ý chí và quyết tâm trước những thách thức, nếu không có lời khuyên giải, cầu nguyện của  Đầy tớ Chúa thì chúng ta giờ đây sẽ ra sao?

Đối với chúng ta được Chúa Jêsus cứu chuộc, đời sống chúng ta rất ảnh hưởng đến mọi người chung quanh.

Hiện nay, không ít con cái Chúa trong nếp sống đạo hằng ngày họ đang ôm ấp các thứ thần tượng vật chất. Tiền bạc, địa vị, danh vọng, học thức... là những khao khát của nhiều người, nhưng những thứ đó không bao giờ làm thỏa mãn cuộc đời chúng ta, nó giống như nước biển khi ta càng uống thì càng khát. Chính Đức Chúa Trời là cái khiêng cho những kẻ nương náu mình nơi Ngài (Thi 18:33).

Chẳng có sự an toàn nào trên đời nầy, nếu chúng ta tìm kiếm an toàn trên đời nầy, chúng ta sẽ không bao giờ biết được niềm vui trong  tình yêu thương cùng sự bảo vệ của Chúa, chúng ta sẽ đánh mất hạnh phúc vốn dành cho chúng ta.

Sự quên ơn, bội bạc với Chúa của các con cái Ngài làm cho Đầy Tớ Chúa ray rức.Chính Chúa làm ơn cho chúng ta luôn luôn, không tiếc cho chúng ta mọi sự kể cả con yêu dấu của Ngài. Thử hỏi chúng ta quên ơn Ngài thì Ngài buồn biết bao. Thiếu sự kính mến Đức Chúa Trời sẽ làm cho lòng yêu mến thế gian tăng lên. Trách nhiệm của người Đầy Tớ Chúa càng lớn bao nhiêu thì sự thử nghiệm của người ấy càng nặng nề bấy nhiêu. Và người Đầy Tớ Chúa phải chấp nhận sự công kích hơn nhiều trước những trận chiến thược linh mà họ phải đương đầu với những gánh nặng hết sức khổ tâm.

Chúa Jêsus là Đấng khiêm nhu hạ mình nhất trong tất cả mọi người. Giống Chúa Jêsus người Đầy Tớ Chúa chân chính sẽ không khỏi tránh những công việc làm hạ phẩm giá lãnh đạo. Một Đầy Tớ Chúa vững vàng sẽ không bị chê bai khi phải làm những công việc bình thường hay những trách nhiệm khiêm tốn. Có rất nhiều điều mà tôi không thể nói ra đây làm đau lòng Đầy Tớ Chúa. Từ khi Tin Lành đến Việt Nam vào năm 1911, cảm động trước tình yêu thương cao cả của Đức Chúa Trời, có rất nhiều Mục sư, Truyền đạo dâng mình hầu việc Chúa, làm Đầy Tớ Chúa. Lúc đó đồng bào chưa biết gì về Tin Lành. Họ được bổ nhiệm đến những nơi xa xôi hẽo lánh hầu đem Tin Lành đến cho mọi người. Các Đầy Tớ Chúa  sống rất cực khổ trong tư thất dột nát mỗi khi trời mưa phải lấy hết thau chậu hứng nước mưa. Ăn uống rất kham khổ. Gạo hết trong khạp, không biết ngày mai lấy gì ăn? Có nhiều Đầy Tớ Chúa phải vay tiền để các con đở lòng với lãi rất nặng mà họ vẫn vui vẻ bơi xuồng thăm viếng tín hữu. Có Mục sư chỉ duy nhất có một bộ đồ veste cũ khi lên giảng hoặc đi đâu cũng chỉ một bộ đồ đó thôi, cũng có nhiều Mục sư, Truyền Đạo đi làm việc, làm rẫy, gặt lúa mướn, đắp đê để sống hầu việc Chúa và sống rất khó khăn giữa hai cuộc chiến trên quê hương.

Viết đến đây, tôi lại nghĩ đến các đầy tớ đến tuổi hưu hạ tại quê hương Việt Nam. Họ đang thiếu thốn mọi bề, có vị không có nơi nương tựa phải sống trong những ngày cô quạnh thật đáng thương. Tại đất nước chúng ta đang tạm dung đây, chính phủ Mỹ đều có lo An sinh Xã Hội qua các chương trình Medicare cho những người cao tuổi, các đầy tớ Chúa không phải lo lắng khi đến tuổi về hưu.

Tôi rất hoan nghênh bà Mục sư Quả Phụ Nguyễn Sơn Hà với tình thương, thỉnh thoảng bà bay sang Mỹ và các quốc gia khác đến các Hội Thánh có con cái Chúa mà bà quen biết khi còn ở Việt Nam để lạc quyên đem về giúp đở hầu an ủi các Đầy Tớ Chúa, các bà Mục sư Quả phụ nói trên. Chúng ta có khi nào nghĩ đến điều nầy không?

Tạ ơn Chúa, suốt 100 năm qua, các Đầy Tớ Chúa ấy vẫn vững vàng, trung kiên, tuận đạo, vào tù ra khám vì Tin Lành.

************************

Năm nay 2011, đã được 100 năm Tin Lành đến Việt Nam, là một chặng đường rất dài đối với lịch sử Hội Thánh Tin Lành Việt Nam. Trong tình yêu thương của Chúa Jêsus nhân ái của chúng ta. Tôi xin chân thành cám ơn và luôn nhớ ơn các Đầy Tớ Chúa đã bao năm miệt mài trong vai chức vụ thánh. Các Đầy Tớ Chúa là ngọn đuốc thắp sáng giữa vòng người thế gian u tối hầu dắt đưa nhiều linh hồn về với Ngài.

Với chủ đề “NỖI LÒNG NGƯỜI ĐẦY TỚ CHÚA”, tôi ước mong góp phần với Đầy Tớ Chúa củng cố khích lệ bầy chiên của Đức Chúa Trời là Cha thiên thượng đầy lòng thương xót. Ngài là Đấng Hằng Sống, Đấng Toàn Năng đang cầm quyền tể trị, điều động dòng lịch sử nhân loại, ban phước, giáng họa và thi hành sự đoán phạt. Bất cứ trong thời đại nào, tội lỗi không bao giờ vắng bóng, song vẫn còn gia tăng nhất là trong thời đại văn minh ngày nay.

Thưa quí Đầy Tớ Chúa,

Khi viết ra những dòng nầy, tôi vẫn biết những Đầy Tớ Chúa không muốn nói gì về mình, vì các Đầy Tớ Chúa đã và đang sống hết sức, hết trí, hết lòng mà hầu việc Chúa. Song tôi muốn nói lên đây lòng biết ơn những Đầy Tớ Chúa, những nhà Truyền Giáo Tiền Phong, những Giáo sĩ Việt Nam đang làm nhiệm vụ dẫn đưa tha nhân về với Chúa ở nước ngoài, những Đầy Tớ Chúa đã ngủ yên trong Chúa  trong đó có ba và anh của tôi, nhất là các Giáo Sĩ Mỹ, Canada đã rời quê hương của họ, đem Tin Lành đến cho dân tộc Việt Nam nghèo khó. Một trăm năm qua, các vị nầy đã dâng mình hy sinh sống  một đời sống tận hiến rất quí báu.

Nếu không phải là con người Truyền Đạo, nếu không là người phối ngẫu của Đầy  Tớ Chúa thì tôi không thể nào hiểu được nỗi lòng khổ tâm, kham khổ, nhẫn nhục, chịu khó thương yêu Hội Thánh, con cái Chúa và tha nhân đến như vậy của các Đầy Tớ Chúa.

Cảm tạ ơn Chúa, nhờ ảnh hưởng trường tồn cuộc đời đầy dẫy quyền năng Tin Lành của ba tôi đã thôi thúc chúng tôi dâng mình hầu việc Chúa. Và người Đầy Tớ Chúa, họ đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin và mão triều thiên đang dành sẵn cho họ.

Trân trọng kính chào quý Đầy Tớ Chúa.

Kỷ niệm 100 năm Tin Lành đến Việt Nam tại California, Hoa Kỳ.



Đuốc Thiêng 104

01 Khắc phụng bản năng - ĐTPÂ
02 Hãy cảm tạ Chúa - Mục sư Nguyễn Văn Bình
03 Thơ: Kỷ niệm 100 năm Tin Lành Việt Nam - Trần Nguyên Lam Bửu
04 Lịch sử 100 năm Tin Lành Việt Nam (1/4) - Mục sư Nguyễn Văn Bình
05 Thơ: 100 năm kỷ niệm Tin Lành đến Việt Nam - Đức Huy
06 Lịch sử 100 năm Tin Lành Việt Nam (2/4) - Mục sư Nguyễn Văn Bình
07 Thơ: Tạ ơn Chúa 100 năm Tin Lành đến Việt Nam - Đức Huy
08 Lịch sử 100 năm Tin Lành Việt Nam (3/4) - Mục sư Trần Hữu Thành
09 Người nữ khôn ngoan - Bà MS Nguyễn Văn Bình
10 Lịch sử 100 năm Tin Lành Việt Nam (4/4) - Mục sư Nguyễn Văn Bình
11 Nỗi lòng người đầy tớ Chúa - Bà Lê Văn Bắc
12 Một trăm năm Tin Lành đến Việt Nam - Mục sư Trần Hữu Thành
13 Thử hình dung con tàu Nôê của những ngày sắp đến - Dr Trương Hoàng Lâm
14 Tin Tức - Vinh Bằng
15 Thơ: Không tiếc, mãi yêu - Võ Chánh Tiết